Chương 60

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 60

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

Vào buổi trưa, họ dùng bữa tại nhà hàng trong công viên giải trí, gọi món ăn nổi tiếng nhất và ngon nhất trong truyền thuyết – phần ăn tình nhân.

Ánh mắt thiếu niên né tránh, không dám nhìn về phía Khương Dạng.

Cậu đặt đĩa xuống, đặt chiếc bánh hamburger làm thành hình trái tim trước mặt Khương Dạng, giải thích nói, “Tôi đọc trong menu nói suất ăn này là ngon nhất, cho nên mới gọi…”

Khương Dạng không bài xích phần ăn này.

Cô nhìn vẻ mặt bối rối của thiếu niên, thậm chí còn thầm cười khúc khích.

Khương Dạng mím môi, nhẹ nhàng ngước mắt lên, giảo hoạt hỏi

“Cho nên trước đây cậu chưa từng gọi qua món đó sao?”

“Tất nhiên là không rồi! Tôi lại không có bạn gái, còn gọi bữa ăn của cặp đôi….”

Giọng điệu thiếu niên đột nhiên dừng lại.

Cậu không chỉ đỏ mặt, ngay cả cổ cũng đỏ thành một mảnh.

Thật ra.

Cậu thậm chí còn chưa bao giờ đến công viên giải trí.

Đêm qua cậu thức rất khuya để vạch ra chiến lược cho một đêm, sau đó cậu sắp xếp hành trình của ngày hôm nay, chỉ để Khương Dạng có thời gian vui vẻ hơn.

Thiếu niên vốn khẩn trương, còn có một ít xấu hổ đã bị nhìn thấu

Nhưng sau khi nhìn thấy nụ cười tươi sáng của Khương Dạng, tất cả những cảm xúc này đều bị quét sạch, thoải mái cầm lấy hamburger tình yêu, dùng sức cắn một miếng.

Ăn trưa xong.

Họ ngồi gần đài phun nước ở trung tâm của công viên giải trí, thổi gió và nghỉ ngơi.

Thiếu niên bỏ mũ ra, cầm trong tay không ngừng quạt cho Khương Dạng, nhìn sắc mặt cô bị phơi nắng đến đỏ bừng, đau lòng mà lại ảo não.

“Trời nóng quá, sớm biết sẽ không đến công viên giải trí.”

“Không sao, tớ rất thích, thích công viên giải trí.”

Hành trình kế tiếp, thiếu niên làm chậm lại tốc độ, cũng tương ứng lựa chọn một ít hạng mục thoải mái giải trí hơn

Thời gian trôi qua rất nhanh.

Chớp mắt đã đến chiều tối, mộ sắc rủ xuống một bên bầu trời, nhuộm đỏ những đám mây.

Cũng đã đến lúc về nhà rồi.

Trước khi hai người chuẩn bị rời khỏi công viên giải trí, Khương Dạng nhìn về phía cách đó không xa, vòng đu quay lớn nhất cũng bắt mắt nhất kia.

Vòng đu quay nằm ở vị trí trung tâm của công viên giải trí, họ đã đi qua lại trong ngày, nhiều lần đi qua vòng đu quay gần đó.

Nhưng thiếu niên chưa bao giờ đề nghị muốn đi ngồi đu quay, thậm chí ngay cả liếc mắt một cái cũng không có.

Cô nắm tay thiếu niên, chỉ vào vòng đu quay nói: “Chúng ta không ngồi cái này sao?”

Thiếu niên nhìn thấy vòng đu quay, đột nhiên sắc mặt căng thẳng.

Cậu hiếm khi tỏ ra căng thẳng.

Thiếu niên rất nhanh liếc qua ánh mắt, lẩm bẩm nói, “Không thể ngồi cái này, tôi sẽ không nhịn được. ”

Hả?

Khương Dạng trong lúc nhất thời không nghe hiểu lời thiếu niên nói.

Nhưng cô thấy rõ ánh mắt né tránh của thiếu niên.

Mỗi lần như vậy, tiểu ác ma phản nghịch trong lòng cô, sẽ nhịn không được toát ra

Khương Dạng dùng ánh mắt đáng thương nhìn chằm chằm thiếu niên, nhẹ giọng nói, “Nếu như tớ muốn ngồi thì sao? ”

Ba phút sau.

Khương Dang đứng trong hàng đợi vòng đu quay, theo dòng người chậm rãi tiến về phía trước.

Thiếu niên đứng bên cạnh cô, đội mũ đen, khuôn mặt anh tuấn lại đẹp trai, ngang ngược và có chút buồn chán khó xử.

Cô không nhịn được cúi đầu cười trộm.

Hai người bọn họ trai xinh gái đẹp, không thể nghi ngờ là sự tồn tại dễ thấy nhất trong đám đông.

Đặc biệt là Khương Dạng, dáng người mảnh mai, khí chất ôn hòa, khuôn mặt xinh đẹp của cô, sau khi bớt đi sự im lặng lạnh nhạt ngày xưa, trông cô không còn lạnh lùng như trước nữa mà trở nên chói mắt hơn.

Không ít ánh mắt nhìn trộm đều đổ dồn về phía cô.

Thiếu niên nắm lấy tay cô, kéo Khương Dạng về phía trước nửa bước, ngăn trở ánh mắt của người chung quanh, như thể ôm cô vào lòng, bao phủ lấy hơi thở của cậu.

Khuôn mặt của Khương Dạng ngột ngạt và nóng bừng, thẳng đến khi ngồi trên vòng đu quay, mới tốt hơn một chút

Khoang của vòng đu quay không rộng rãi lắm nhưng cũng đủ chỗ cho hai người.

Kể từ khi họ bước vào, thiếu niên vẫn ngồi đối diện Khương Dạng.

Không nắm tay, không đến gần.

Ngay cả khi Khương Dạng nói chuyện với cậu, thiếu niên cũng chỉ là “Ừ ừ ờ ờ”, dùng lời nói ngắn gọn nhất đáp lại.

Khương Dạng tựa vào cửa sổ, nhìn phong cảnh bên ngoài một lúc.

Theo vòng đu quay chậm rãi chuyển động, toàn bộ công viên giải trí dường như bị giẫm đạp dưới chân họ.

Một lát sau

Ánh mắt Khương Dạng, cuối cùng cũng hướng về thiếu niên ngồi đối diện.

Cậu quay đầu, nghiêng người cũng nhìn bên ngoài cửa sổ, nhưng vẻ mặt căng thẳng và khó xử lại lộ ra sự mất tập trung của cậu lúc này.

Thiếu niên không hề nhìn vào khung cảnh bên ngoài cửa sổ.

Cậu chỉ là không dám nhìn về phía Khương Dạng mà thôi.

“Cậu sợ độ cao hả?”

“Không có.”

“Vậy tại sao cậu lại khẩn trương thế?”

“Tôi đâu có khẩn trương.”

Theo vòng đu quay càng lúc càng cao, sự căng thẳng khó tả trên cơ thể thiếu niên cũng ngày càng tăng.

Bình luận (0)

Để lại bình luận