Chương 60

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 60

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

Bỏ hết tất cả để đi cùng cậu ư? Cô chưa từng nghĩ đến, cũng không bao giờ nghĩ đến.
“Nếu em nguyện ý, anh sẽ ly hôn với Phỉ Nhược”
Thiếu Quân nhìn Tố Nhan đắng đo, lại nói thêm để cô yên tâm. Cậu sợ, sợ cô một lần nữa lại nói chấm dứt, vậy nên cậu muốn thật nhanh chóng biến cô thành người của mình.
Không hiểu sao cô lại hốt hoảng. Chuyện này, như vậy không phải quá vội vàng sao. Cô chưa kịp chuẩn bị tinh thần. Với lại, đâu phải muốn đi là đi.
Mà với người nào đó, dường như không công bằng.
“Phỉ Nhược đối với anh, là gì?”
“Là…”
Thiếu Quân nói được một từ, tất cả lại nghẹ ứ nơi cổ họng.
Là vợ.
Phải, là vợ.
Nếu như lúc trước cậu không quá xúc động…
Nếu như, thời gian quay lại…
Nếu như, biết mọi chuyện sẽ như thế này…
Ngày ấy, chắc chắn cậu sẽ không bày mọi cách để cưới Phỉ Nhược.
Đáng tiết, không có nếu như.
“Em cần thời gian suy nghĩ”
Tố Nhan nhìn sự ngập ngừng trong lời nói của cậu. Nói một câu rồi lướt đi.
Cô cần thời gian để làm rõ mọi chuyện. Cũng như cho cậu thời gian suy nghĩ.
———-
“Em không ở trong nước”
Phỉ Nhược nhìn ra cửa sổ, đang nói điện thoại với ai đó. Dương như rất vui vẻ.
“3 ngày nữa sao? Tất nhiên là nhớ chứ. Yên tâm, sẽ có quà hậu hĩnh cho anh”
Phỉ Nhược nói một câu này rồi tắt điện thoại. Ánh mắt hướng xuống hoa viên dưới khách sạn. Chợt mỉm cười.
Thiếu Minh nhìn rõ từ đầu đến cuối. Nói chuyện với ai mà vui vẻ vậy chứ? Không lẽ lại là tên đó.
Không một tiếng động, Thiếu Minh bước đến gần cô, nhẹ nhàng ôm cô từ phía sau. Đây dường như là thói quen đối với anh rồi.
“Nói chuyện với ai?”
“Hả? À, anh Trạch”
Quả nhiên.
Phỉ Nhược không chú ý lắm đến biểu hiện của anh. Mắt vẫn dán vào hình ảnh bên dưới. Miệng trong vô thức mà trả lời.
“Nói chuyện gì mà vui vậy?”
Anh thật sự rất tò mò, chuyện gì mà nhìn cô rạn rỡ vậy chứ.
“Không có gì. Anh ấy đòi quà sinh nhật thôi”
Quà? Sinh nhật?
Bao nhiêu tuổi rồi mà còn đòi quà. Không biết như vậy sẽ làm người khác hiểu lầm sao.
Thiếu Minh chỉ thấy yêu cầu của Đàm Trạch thật vô lý mà không nhận ra rằng, anh không có quyền xen vào.
Đây có gọi là ghen?
Cơn khó chịu từ đâu ập tới, lại nhìn ánh mắt vui vẻ của cô, anh lại muốn bùng nổ. Nhưng anh chợt nhận thức được gì đó.
Dường như nảy giờ cô không để ý tới anh, cũng không đặt tâm lên cuộc trò chuyện với Đàm Trạch.
Thứ cô tập trung là cái gì đó ở bên ngoài.
Thiếu Minh thu lại cảm xúc, tò mò nghiêng đầu về phía trước, mắt hướng xuống dưới.
Hình anh kia đập vào mắt, làm anh không khỏi sửng sốt.
Là mấy đứa trẻ.
Chúng là người phương Tây. Có một bé gái tầm ba tuổi, tóc xoắn vàng cột hai bên, đôi má hồng phúng phín dễ thương cực kì.
Nhìn xem, cô bé ấy đang vuốt ve cặp má bầu bĩnh của một đứa bé khác, chỉ tầm một tuổi, còn ngồi trong xe đẩy.
Người đẩy xe có lẽ là bố mẹ của bọn chúng.
Anh không thể phũ nhận, nhìn một nhà thế này, thật hạnh phúc.
Thảo nào cô lại chăm chú như thế.
“Em thích trẻ con sao?”
Phỉ Nhược nghe thấy, hơi nhìn anh rồi gật gật đầu, lại nhìn xuống dưới.
“Chúng dễ thương vậy mà. Em cũng muốn có một đứa”
Anh có thể cảm nhận được sự khao khát ngập tràn từ câu nói của cô.
Trong vô thức, Thiếu Minh ôm chặt lấy cô. Đầu dụi vào hõm cổ cô thì thầm.
“Vậy thì sinh đi”
“Sinh, sinh con?”
Phỉ Nhược chậm chạp hỏi lại. Cô vừa nghe thấy gì ấy nhỉ. Có phải cô bị ảo giác rồi không.
Rõ ràng anh nói sinh con mà, đúng không nhỉ?
Cô như người trong cõi mộng, tâm trí ngơ ngác.
“Ừ”
Thiếu Minh hiểu tâm trạng của cô, nhẹ giọng trả lời lại.
Đến lúc này, Phỉ Nhược mới hơi kích động, nhưng tâm trạng vẫn ngu ngơ mà hỏi tiếp.
“Với ai?”
Bao nhiêu cảm xúc của Thiếu Minh vì một câu hỏi này của cô mà bị đánh tan hết.
Nhưng mà, cũng không thể trách cô. Mối quan hệ của bọn họ, quá mức phức tạp.
Anh đứng thẳng dậy, xoay cô đối diện với mình, một tay nâng cằm cô lên.
“Em còn muốn sinh con với ai nữa?”
Câu hỏi này có lẽ ai cũng đã có câu trả lời, nhưng để nói ra khỏi miệng thật sự không dễ dàng.
Không thấy cô trả lời, anh lại nói tiếp.
“Nơi này, biết đâu có một sinh linh đang hình thành. Em đoán xem, nó sẽ giống em, hay giống anh”
Thiếu Minh vừa nói, tay vừa vuốt ve chiếc bụng phẳng lì của cô. Một bộ dạng như cô thực sự đã mang thai đứa con của bọn họ.
Phỉ Nhược chợt hoảng hốt.
Sao cô quyên mất việc này chứ. Bọn họ chưa bao giờ dùng biện pháp.
Lại tính nhầm kinh nguyệt. Vốn dĩ kinh nguyệt cô không đều, có khi hai tháng mới có. Cô thực sự không tính được. Cơ thể cũng không có biểu hiện gì.
“Chắc không có đâu”
“Sao em dám chắc như vậy chứ?”
Thiếu Minh nghe cô phũ nhận, tỏ vẻ không vui.
Cô đây là không muốn có với anh sao?
“Nếu chưa có, nào, chúng ta lại cố gắng một chút”
Thiếu Minh vừa dứt lời đã chiếm lấy môi cô, tay lại bắt đầu sờ soạn.
“Ưm, đừng…”
Phỉ Nhược vội đẩy anh ra.
Sao cô cứ có cảm giác mình vừa bị mắc bẩy vậy. Mấy hôm nay bị anh quấn trên giường suốt, cô thật không còn sức nữa rồi.
“Em không muốn?”
“Không phải”
Cô muốn có con thật, nhưng không cần phải làm quá sức vậy đâu.
“Vậy tiếp tục”
“Ưm, ah..”
Thiếu Minh vừa hôn vừa dẫn dắt cô về giường. Ít phút sau, âm thanh yêu mị, mùi vị hoan ái lại tràn ngập căn phòng.
Thiếu Minh biết, việc sinh con không nằm trong dự định của anh. Nhưng anh đã xác định ở một chỗ với Phỉ Nhược, có con là việc sớm muộn.
Dù gì anh cũng đã sắp xếp tất cả. Mọi chuyện, sắp kết thúc rồi.
Hết chap 60.

Bình luận (0)

Để lại bình luận