Chương 60

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 60

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

: Tái Ngộ Bạn Cũ

Có lần Chung Vọng đứng ra tổ chức một bữa tiệc tụ tập bạn bè cũ. Anh ta nói luôn miệng trong điện thoại không ngừng nghỉ: “Cừ Chiêu này, dù sao cậu cũng nên mang theo bạn gái cậu đến cho bọn tớ gặp mặt một lần chứ?”

Cừ Chiêu lặp lại y nguyên câu nói đó cho Tuế Hòa nghe. Tuế Hòa cố gắng lục lọi lại trong đầu dáng dấp của Chung Vọng, nhưng không tài nào nhớ ra được. Cô không để ý lắm mà gật gật đầu, “Vậy thì gặp đi thôi.”

Vậy nên Cừ Chiêu đồng ý lời mời của Chung Vọng.

Lịch hẹn gặp mặt là vào ngày thứ Bảy, cũng là vào thời gian rảnh rỗi hiếm hoi của Cừ Chiêu. Hôm đó, việc đầu tiên Cừ Chiêu làm là cùng Tuế Hòa đi mua sắm vài thứ cần thiết, rồi hai người mới cùng nhau đi đến địa điểm đã hẹn trước.

Chỉ còn thiếu mỗi hai người họ nữa thôi là đủ mặt.

Đến lúc nhìn thấy Chung Vọng bằng xương bằng thịt đứng trước mặt, Tuế Hòa mới từ từ nhớ ra được gương mặt mơ hồ đó trong ký ức. Anh ta vẫn không hề thay đổi chút nào, cao cao gầy gầy, thoạt nhìn có vẻ yếu ớt mong manh. Thấy vẻ mặt Chung Vọng kinh ngạc nhìn cô và Cừ Chiêu đang tay trong tay đi tới, Tuế Hòa mỉm cười dịu dàng. Cô vừa định lên tiếng chào hỏi Chung Vọng, thì một cái ôm mạnh mẽ bất ngờ xông đến từ phía bên cạnh.

“Tuế Hòa!”

Cả người Tuế Hòa cứng đờ lại trong giây lát, mãi một lúc sau mới thả lỏng ra được. Cô vỗ vỗ nhẹ lên bả vai cô gái đang ôm chặt lấy mình, giọng không chắc chắn lắm: “Kiều Kiều?”

“Cậu còn nhớ tớ sao! Thật đáng mừng quá đi nha!” Liên Kiều Kiều thoải mái buông cô ra. Cô ấy còn không quên hưởng thụ cảm giác mềm mại trước ngực Tuế Hòa trong chốc lát rồi mới chịu lùi lại, “Cậu chẳng thay đổi gì cả, không đúng, phải nói là cậu càng ngày càng xinh đẹp hơn trước rồi.”

Từ sau khi Tuế Hòa đột nhiên xin tạm nghỉ học Đại học, Liên Kiều Kiều cũng mất liên lạc hoàn toàn với Tuế Hòa. Không nghĩ tới hôm nay lại có thể gặp lại cô ở đây. Hưng phấn qua đi, nhìn thấy Cừ Chiêu đang đứng ngay bên cạnh Tuế Hòa, Liên Kiều Kiều mới phản ứng lại được. Cô ấy cắn ngón tay, nhìn Tuế Hòa một lát rồi lại nhìn sang Cừ Chiêu một lát, giọng đầy nghi hoặc: “Bọn cậu… Hai bọn cậu?”

Tuế Hòa cảm thấy biểu cảm của Liên Kiều Kiều lúc này quá mức khoa trương rồi. Cô híp mắt cười cười, nắm lấy bàn tay Cừ Chiêu đang đan vào tay mình nâng lên quơ quơ trước mặt cô ấy, “Bọn tớ cũng giống như hai cậu thôi.” Nói xong đôi mắt lại liếc nhìn về phía Đao Đầu đang đứng phía sau lưng cô ấy.

Đao Đầu trông mập hơn năm đó một chút ít, cười hiền lành ngốc nghếch. Cậu ta đưa tay lên gãi gãi sau ót, có vẻ hơi ngượng ngùng.

Nhưng người phá vỡ cục diện bế tắc này lại là Chung Vọng. Anh ta oang oang kêu to lên: “Hóa ra cái cuộc giao lưu kết bạn tám người năm ấy lại tác thành cho hai cậu thành một đôi à?”

Liên Kiều Kiều vỗ tay một cái thật kêu, “Chính xác luôn!”

Mọi người lúc này mới lục tục vào chỗ ngồi đã đặt trước. Lâu ngày gặp lại những người bạn quen cũ luôn có những câu chuyện nói mãi không hết. Bữa cơm này diễn ra vô cùng vui vẻ náo nhiệt, Tuế Hòa cười đến nỗi không nhìn thấy mắt đâu nữa.

Bởi vì bị mọi người dụ dỗ uống hai chén rượu nhỏ, đáy mắt Tuế Hòa đã tràn ra men say微醺. Cô dựa vào người Cừ Chiêu cười ha ha không ngừng, dáng vẻ ngây thơ vô cùng đáng yêu. Cừ Chiêu giúp cô xoa xoa những ngón tay lành lạnh làm cô ấm người trở lại, tựa như một ly sô cô la nóng vừa mới hòa tan vậy. Hắn ghé sát vào gò má cô, đôi môi gần như dán chặt lên da thịt mềm mại, giọng trầm ấm hỏi nhỏ: “Có phải cảm thấy rất nóng không? ”

“Hì hì, ấm lắm.” Tuế Hòa dịch dịch khuôn mặt mình qua lại, để hắn tự mình kiểm tra nhiệt độ.

Cừ Chiêu mân mê gò má cô trong chốc lát, rồi đưa ra kết luận cuối cùng, “Ấm ấm.”

Vành tai và tóc mai của hai người họ không ngừng cọ xát vào nhau. Những người còn lại trên bàn ăn nhìn thấy cảnh tượng thân mật này mà không khỏi hoảng hốt trong lòng.

Cừ Chiêu còn có một mặt này nữa sao?

Muốn nói trước đây Cừ Chiêu đối xử hòa nhã lịch sự với tất cả mọi người, đó cũng chỉ là xuất phát từ lễ độ mà thôi. Còn như loại dịu dàng ấm áp phải từ trong chính trái tim bộc lộ ra bên ngoài như thế này, bọn họ thật sự chưa từng nhìn thấy bao giờ.

Chung Vọng đưa tay lên sờ cằm, thầm nghĩ trong lòng, người phụ nữ có thể bắt lấy được trái tim Cừ Chiêu kia, rốt cuộc cũng đã xuất hiện rồi. Lần đó cùng nhau đi quán bar chơi trò chơi, anh ta đã biết rõ Tuế Hòa đối với Cừ Chiêu mà nói không hề đơn giản chút nào. Nào có chuyện đưa người ta về nhà mà ngoài ôm ấp ra còn phải hôn lên mặt người ta nữa cơ chứ?

Bữa ăn vui vẻ đến đâu rồi cũng phải đến lúc tàn tiệc. Sáu người chia thành bốn ngả đường khác nhau. Cừ Chiêu ôm Tuế Hòa đang say mềm vào lòng, chào tạm biệt mọi người. Ánh mắt bọn họ nhìn hai người càng thêm mờ ám khó hiểu, Cừ Chiêu vẫn thản nhiên đáp lại lời chào của họ.

Gió đêm mùa hè nóng nực thổi qua. Tuế Hòa dần dần có lại được ý thức tỉnh táo, cô nhìn ra ngoài cửa quán bar thấy ngoại trừ những người qua đường vội vã cũng chỉ còn lại hai người bọn họ mà thôi. Cô ôm lấy cổ Cừ Chiêu hỏi: “Mọi người đi cả rồi sao?”

“Đi rồi.”

Tuế Hòa dụi dụi đầu vào ngực hắn, giọng làm nũng: “Cừ Chiêu, em thấy choáng đầu quá.”

“Anh biết rồi.” Cừ Chiêu đưa tay lên sờ sờ cổ cô, “Chờ lái xe tới chúng ta sẽ về nhà ngay.”

Hai người đều đã uống rượu, không thể tự mình lái xe về được.

Tuế Hòa không biết mình bị làm sao nữa, có lẽ là do rất lâu rồi chưa từng được náo nhiệt vui vẻ như vậy, tối nay cô cực kỳ vui vẻ phấn khích. Mượn men say trong người, cô đi đứng có chút khập khiễng không vững. Cô ngước mặt lên nhìn Cừ Chiêu, lại chỉ có thể thấy được chiếc cằm cương nghị của hắn. Cô nhăn mũi lại tỏ vẻ bất mãn, “Cừ Chiêu, anh cõng em đi.”

Cừ Chiêu cúi đầu xuống nhìn cô. Thầm nghĩ cô đang trong trạng thái ngà ngà say lại thích làm nũng như thế này, thật không biết ngày mai tỉnh dậy còn nhớ được gì hay không nữa. Hắn gật đầu đồng ý, tóm lấy cánh tay cô đang khoác trên cổ hắn kéo xuống, rồi khom lưng xuống, hơi nghiêng đầu sang một bên, “Lên đi nào.”

Tuế Hòa cứ như vậy tươi cười đứng thẳng tắp ngay bên cạnh nhìn anh. Lòng bàn tay áp sát vào đùi, giống hệt tư thế đứng nghiêm trong quân đội. Cô không thật sự say đến mức không biết gì cả, chỉ là đầu óc hơi choáng váng thôi. Muốn giả bộ say rượu để làm nũng một phen, chỉ là động tác không được thành thạo cho lắm, nhìn vào cực kỳ ngốc nghếch đáng yêu.

Cừ Chiêu không hề tỏ ra sốt ruột chút nào, vẫn kiên nhẫn đợi Tuế Hòa tự mình bò lên lưng hắn. Tuế Hòa đưa tay ra chọc chọc vào mặt hắn, thấy hắn thật sự nghe lời mà, mới nói: “Em lên đây.”

Sau lưng là cảm giác mềm mại ấm áp quen thuộc. Cừ Chiêu đưa hai tay ra sau lưng đỡ lấy bờ mông tròn trịa của Tuế Hòa, dễ dàng đứng thẳng người dậy, còn không quên nhẩm tính cân nặng của cô trong lòng. Nhẹ quá, dường như không có chút trọng lượng nào cả.

“Sau này phải ăn thêm một bát cơm nữa đấy.”

Tuế Hòa nghịch ngợm cầm lấy vành tai hắn, hà hơi vào đó trêu chọc, “Không muốn đâu.”

Dưới bụng Cừ Chiêu căng thẳng trong nháy mắt. Hắn chưa kịp lên tiếng nhắc nhở Tuế Hòa không nên trêu chọc hắn như vậy, mí mắt đã nhảy dựng lên liên hồi. Hắn nhìn thấy người phụ nữ đang đứng ở cách đó không xa mỉm cười nhìn hắn chăm chú.

“Chị.”

Bình luận (0)

Để lại bình luận