Chương 60

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 60

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

Lê Đông cúi đầu, nhìn chằm chằm đôi tay đặt trên đầu gối, tâm thần hoảng hốt.

“Anh đừng nói cho cha dượng, chuyện này chỉ có tôi với anh biết thôi, không được nói bậy, anh nghe không!” Trang Hạ uy hiếp: “Dám nói bậy tôi sẽ đánh anh đó!”

Dập điện thoại xong, Vu Kình từ phòng đi ra, gọi tên Lê Đông.

Giờ phút này anh không còn rảnh để mà an ủi cảm xúc của cô, liền nói cho cô: “Chỉ cần kiểm tra ra đứa nhỏ này là của Khương Từ Niên là có thể đưa anh ta ra công lý, chúng ta sẽ cố gắng đưa hình phạt tới mức cao nhất, nếu cháu sợ hãi thì chúng ta cũng có thể xin lệnh bảo vệ cho cháu.”

Lê Đông hoàn toàn một dáng vẻ không sao cả, mặt vô cảm xúc mà dò hỏi: “Làm ở đâu.”

“Đi cùng chú.”

Tiếp nhận khám bệnh cho Lê Đông là một vị bác sĩ nữ, cô để ống nghe bệnh đặt lên bụng Lê Đông.

“Chưa xác định được tháng, cháu trước đi làm kiểm tra đã, nếu tháng mà quá vẫn cố ý đụng vào sẽ có nguy hiểm, tôi kiến nghị không làm như vậy, tốt nhất là chờ đến sau tuần thứ sáu.”

Vu Kình kinh hoảng thất sắc: “Sáu tuần! Nhưng không có cách nào chờ lâu như vậy.”

Khương Từ Niên nếu như biết Lê Đông có liên quan với anh như vậy, anh là người có tính cảnh giác mạnh như thế, sẽ không biết anh có thể làm ra chuyện gì.

Nữ bác sĩ nhíu mày, khai kiểm tra đơn từ cho anh: “Trước đi làm kiểm tra đã! Tôi đã nói rất rõ ràng với anh rồi. Cháu còn nhỏ như vậy mà đụng vào sẽ nguy hiểm.”

Lê Đông đẩy ghế ra đứng dậy, Vu Kình vội vàng tiếp nhận đơn khám, đưa cô theo đi ra ngoài.

Ngoài cửa bệnh viện.

Trên một chiếc xe Mercedes thuần màu đen, Khương Từ Niên nhìn ra bên ngoài cửa sổ xe, khóe miệng nhếch lên, như là cuối cùng cũng tìm được một lý do để lợi dụng.

“Còn không có ra đâu.”

Người tài xế lái xe chảy mồ hôi lạnh ròng ròng, anh duỗi tay lau đi: “Thiếu gia, ngài ấy từng nói không cho phép ngài hành động nữa, xin ngài đừng làm tôi khó xử.” Khương Từ Niên lẩm bẩm: “Nên không phải là đi phá thai đi.”

Dứt lời, anh phụt một tiếng cười.

Tài xế sốt ruột khuyên bảo: “Ngài không thể giết người nữa! Nghe ngài ấy nói đi, nếu không bây giờ ngài bị bắt giam thì không biết phải mất bao lâu mới có thể ra được.”

“Ai nói tôi muốn giết người.” Khương Từ Niên trừng lớn đôi mắt nhìn về phía anh, khóe miệng tươi cười lộ ra ý tranh đoạt: “Tôi chỉ là muốn giành lại đồ vật thuộc về tôi mà thôi! Thế này thì sai ở đâu à?”

Nói xong, anh mở cửa xuống xe.

“Thiếu gia, thiếu gia.” Tài xế cuống quít mở cửa xe cùng đi xuống, thấy anh mở cốp xe đằng sau ra.

Bên trong thế nhưng lại có công cụ.

Có cuốc, cờ lê, búa, lưỡi hái, gậy kích điện.

Chú Tôn liền bị dọa đến mặt mũi trắng bệch, đến chú cũng không biết, trong xe từ khi nào lại có công cụ kiểu này bỏ vào.

“Thiếu gia!” Chú đi tới ngăn cản, Khương Từ Niên hất tay chú ra, ý cười dịu dàng say đến như mộng ảo, một vẻ mặt hiền lành: “Tôi nói, tôi chỉ là lấy đồ vật thuộc về mình về thôi, nếu chú còn ngăn cản tôi, tôi cũng không ngại bỏ chú vào trong này đâu.”

Anh cúi đầu đánh giá công cụ, ngón tay xẹt qua mặt trên của từng cái, giống như suy tư mà tự hỏi.

“Chọn cái nào đây.”

“Vừa không làm chảy máu, vừa không phá hư cơ thể.”

Chú Thúc nóng lòng muốn khuyên bảo, nhưng lại sợ hãi không dám mở miệng.

“Chọn nó đi.” Khương Từ Niên cầm lấy gậy kích điện, bỏ vào túi trước bụng của áo hoodie, bước về phía cửa bệnh viện.

Lê Đông làm kiểm tra lần thứ hai, nữ bác sĩ kiểm tra thực hư thân thể cô, trước sau đều là biểu cảm nghiêm túc, chưa từng buông lỏng giây phút nào.

Phía dưới của cô tổn thương nghiêm trọng, nhưng ngay cả siêu âm cũng muốn kiểm tra lại lần thứ hai, Lê Đông chỉ là không hiểu, cơ thể của cô tệ như vậy rồi sao.

“Được rồi, cháu đi ra ngoài trước, đưa cảnh sát gọi tới đây, tôi có chuyện muốn nói.”

Bình luận (0)

Để lại bình luận