Chương 60

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 60

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

Cô rất thống khổ kể cả trong mơ, cuộc ân ái vẫn tiếp tục, những cơn ác mộng cứ quét qua đại não cô, và cô bật khóc ra tiếng.

Tiếng kêu làm cô tỉnh giấc, cô tỉnh lại thì phát hiện có người trên người đang tiến vào bên trong cô, đè cổ tay cô và hai đùi cô không thể nhúc nhích được, cự vật thô to mỗi lần đều dùng sức chọc mở hạ thân của cô.

Nhức mỏi mà thống khổ.

“Không cần…… Buông tha tôi, tôi không cần ô ô.”

Người trên người cô ngẩng đầu khỏi ngực cô, Tào Phó Thanh nở một nụ cười không thân thiện.

“không muốn?”

Anh đâm vào thật mạnh.

“A!”

“Kẹp tôi chặt như vậy, còn nói không muốn? Để tôi xem ai đó thao em, em còn rất thoải mái, sao lại đến lúc tôi làm thì không muốn? Em đang khó chịu ở chỗ nào hả?”

Anh ta tức giận, nhưng tại sao, anh có tư cách gì để tức giận chứ, anh ta rõ ràng là một trong những kẻ cưỡng gian cô.

Tô Phàm quật cường bốc cháy lên lửa giận, “cút, cút đi! Đừng đụng vào tôi, cút ngay!”

“Con mẹ nó, nói lại một câu nữa cho tôi!!”

Hắn đột ngột gầm lên, da đầu đột nhiên bị kéo đến đau đớn, hắn kéo tóc cô ngẩng đầu lên, đối mặt với người đàn ông đang tức giận, định giết cô.

“Người khác có thể thao em? Còn tôi thì không được thao? Nếu còn dám bảo tôi cút đi, hôm nay tôi sẽ thao chết em ở đây”Nước mắt cô trào ra, đầy bất bình và cô không hiểu mình đã làm gì sai để bị đối xử với nỗi đau vô nhân đạo như vậy.

“Cút đi! Cút đi! Đã bảo cút đi, không được đụng vào người tôi!”

Cô tức giận nhưng cũng chỉ có thể chịu đựng đau đớn, nhìn sắc mặt anh lập tức đen lại, trừng lớn mắt.

bang! ’

Một cái tát bất ngờ ập đến khiến cô choáng váng, má phải nóng bừng phồng lên với tốc độ có thể nhìn thấy bằng mắt thường, khuôn mặt cô vẹo sang trái, thẫn thờ nhìn vào bức tường.

“Tôi nói cho cô biết, cô bây giờ ngoại trừ bị tôi thao thì không còn tác dụng gì khác!! Chỉ cần ngậm miệng lại cho tôi, đừng nói những gì làm tôi tức giận, có tin tôi đánh chết cô hay không!! ”

Đánh chết cô……

A, nhưng thật ra có cái khả năng này..

Nước mắt ứa ra như mưa, cổ tay lại bị đè lên, côn thịt hắn như lưỡi dao nhọn hoắt đâm ra thọc vào dưới thân vốn đã đỏ ửng và sưng tấy của cô.

Tô Phàm khóc ra tiếng, âm tiết bị thao túng không ổn, nhưng cô vẫn đang khóc liên hồi, cô không thể sai, cô sẽ bị đánh đập cho dù cô không làm gì sai, cô thực sự muốn chết.

“Ô…… Ô ô a.”

“Câm miệng, khóc nữa tôi đâm rách miệng cô!!”

Tiếng gầm giận dữ của người đàn ông xuyên thủng màng nhĩ của cô, đồng thời cũng báo động cho hai người ở ngoài cửa.

Hạ Hạo Nguyên chạy vào, nhìn thấy người trên giường đang khóc thống khổ, vẻ mặt rõ ràng là bị tát, bước chân cũng dừng lại.

“Sao lại đánh cô ấy!!!”

Lữ Nhất rống giận chạy về phía trước, Hạ Hạo Nguyên vội vàng bắt lấy quần áo hắn.

“Trước tiên, đừng qua đó. Chú tôi có một số vấn đề về tình cảm. Tôi sẽ đi lấy thuốc cho chú ấy trước. Đừng đến đó, nếu không sẽ lại đánh nhau”

Anh vội vàng xoay người chạy ra ghế sô pha trong phòng khách lấy áo khoác, thấy trong túi áo có lọ thuốc.

Lữ Nhất cũng sẽ không nghe theo lời thuyết phục, nhìn Tào Phó Thanh bóp chặt cổ cô, ở trong cơ thể cô bắn tinh ra, người cô giống như sắp bị bóp chết, nên chạy về phía trước giữ chặt cổ tay hắn ngăn cản.

“Buông cô ấy ra!”

“Ông đây không cần mày tới quản, Cút ngay!”

“Tôi không quan tâm đến chuyện khác, anh sắp bóp chết cô ấy, Chúng ta đã bàn bạc, không ai được phép làm tổn thương cô ấy, anh đang phá vỡ thỏa thuận!”

Tào Phó Thanh kéo khóe miệng chế nhạo, quay đầu lại liền thấy cổ của cô nhướng lên vì đau.

“Tôi hận không thể thao chết cô!!”

Tô Phàm lỗ tai bị một trận ù tai, bên mặt sưng đỏ rất đau nhức, khó chịu.”Chú, người uống thuốc trước đã, uống thuốc đi”

Bình luận (0)

Để lại bình luận