Chương 60

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 60

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

– Địa Ngục Trần Gian
Paris, thành phố của ánh sáng và tình yêu, nhưng ẩn sâu trong lòng nó là những mảng tối nhơ nhuốc.
Miêu Nhãn – một tòa biệt thự cổ kính nằm ở ngoại ô, bên ngoài vẻ hào nhoáng quý tộc là một nhà chứa cao cấp chuyên phục vụ giới thượng lưu biến thái.
Trong một căn phòng kín mít, nồng nặc mùi hương liệu kích thích, Tinh Thần co ro nơi góc giường. Chân trái cô bị xích vào thành giường bằng một sợi dây xích vàng chóe, trông thật mỉa mai và tàn nhẫn.
Cô đã ở đây được một tuần. Một tuần sống trong địa ngục trần gian.
Sophia – bà chủ của nơi này, một người phụ nữ đẹp nhưng độc ác như rắn rết, đã đến gặp cô. Bà ta vuốt ve khuôn mặt cô, khen ngợi làn da trắng mịn của cô, rồi lạnh lùng tuyên bố số phận của cô: trở thành món quà tình dục cho một gã đàn ông quyền lực.
“Không… thả tôi ra…” Tinh Thần van xin, nước mắt đã cạn khô.
Nhưng đáp lại cô chỉ là tiếng cười khanh khách của Sophia và những lời đe dọa. Bà ta dọa sẽ tiêm ma túy cho cô, sẽ biến cô thành con búp bê không hồn nếu cô dám chống cự.
Hằng đêm, Tinh Thần không dám ngủ. Cô bịt chặt tai để không phải nghe những tiếng rên rỉ, tiếng roi da quất vào da thịt, tiếng cười cợt khả ố vọng lại từ hành lang. Cô sợ hãi tột độ. Cô nhớ dì Hồng, nhớ những ngày tháng bình yên ngắn ngủi, và đau đớn thay, cô nhớ Phó Hoành.
Trong những lúc tuyệt vọng nhất, hình ảnh người đàn ông lạnh lùng, tàn nhẫn ấy lại hiện lên rõ nét nhất. Cô nhớ vòng tay ấm áp của hắn, nhớ mùi hương nam tính trên người hắn, nhớ cả những lần hắn giày vò cô trên giường.
“Phó Hoành… cứu em…” Cô thầm gọi tên hắn trong vô vọng. Hắn đã đuổi cô đi, hắn đã chán ghét cô rồi, làm sao hắn có thể đến đây cứu cô được?
Ngày định mệnh đã đến.
Đám người hầu lôi cô dậy, tắm rửa sạch sẽ, xức lên người cô những loại nước hoa đắt tiền. Họ mặc cho cô một chiếc váy dạ hội lộng lẫy màu trắng, kiểu dáng công chúa bồng bềnh, để lộ bờ vai trần mong manh và xương quai xanh quyến rũ. Gương mặt nhợt nhạt được trang điểm kỹ lưỡng, khiến cô đẹp như một thiên thần sa ngã.
Sophia nhìn ngắm “tác phẩm” của mình, hài lòng gật đầu: “Tuyệt vời! Robert tiên sinh chắc chắn sẽ thích món quà này.”
Bà ta ra lệnh cho đám vệ sĩ đưa cô ra xe. Một đoàn xe đen bóng rời khỏi Miêu Nhãn, lao vút vào màn đêm, hướng về phía trang viên của gã quan chức.
Tinh Thần ngồi trong xe, bị kẹp giữa hai gã vệ sĩ to lớn. Cô nhìn ra cửa kính, thấy những ánh đèn đường vùn vụt lùi lại phía sau. Một cảm giác tuyệt vọng bao trùm lấy cô. Cô đang đi đến cái chết, hoặc một số phận còn tồi tệ hơn cả cái chết.
Bỗng nhiên…
“Đoàng!”
Tiếng súng nổ chát chúa vang lên, xé toạc màn đêm tĩnh lặng. Chiếc xe chở Tinh Thần loạng choạng, lốp xe bị bắn thủng, trượt dài trên mặt đường tóe lửa rồi đâm sầm vào dải phân cách.
Tiếng phanh xe rít lên chói tai. Tiếng la hét, tiếng súng nổ liên hồi như pháo rang.
“Bị phục kích! Có kẻ tấn công!” Đám vệ sĩ hét lên, rút súng bắn trả loạn xạ.
Cửa xe phía Tinh Thần bất ngờ bị giật tung ra. Một bóng đen lao vào, nhanh như cắt hạ gục gã vệ sĩ bên cạnh cô.
Mùi thuốc súng nồng nặc hòa lẫn với mùi bạc hà quen thuộc.
Tinh Thần ngước mắt lên, và cô không tin vào mắt mình.
Dưới ánh đèn đường vàng vọt, khuôn mặt người đàn ông hiện ra, đầy lo lắng, giận dữ và cả sự đau đớn. Mái tóc hắn rối bời, trên trán lấm tấm mồ hôi, chiếc áo sơ mi trắng đã nhuốm màu đỏ của máu.
“Phó Hoành…” Cô thốt lên, giọng vỡ vụn.
Hắn ôm chầm lấy cô, siết chặt đến mức cô cảm thấy xương sườn mình như muốn gãy vụn. Giọng hắn run rẩy, khàn đặc bên tai cô:
“Anh đây. Đừng sợ. Anh đến đón em về.”

Bình luận (0)

Để lại bình luận