Chương 60

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 60

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

“Hu hu, Khổng tiên sinh, xin anh giúp đỡ tôi! Tôi cũng chỉ là người bị hại, tôi thật sự không biết gì cả!” Người kia chạy tới quỳ xuống trước mặt Khổng Thành Văn: “Tôi cầu xin anh, nơi này là tâm huyết cả đời của tôi.”

“Vậy chuyện lần trước anh ta đánh người thì tính thế nào đây? Ông sa thải anh ta rồi à?”

“Hả? Tôi… Tôi sa thải…”

Bây giờ ông ta quả thực không biết phải làm như thế nào.

“Chậc chậc.” Khổng Thành Văn vỗ vỗ lên mặt người kia: “Tôi muốn hỏi ông, chuyện đánh người rốt cuộc là thế nào.”

“A, đánh người, đánh người… Chuyện này… Trên công trường có một tên nhóc có quan hệ không tồi với Tịch thiếu gia, rồi một tên khốn không ưa cậu ta nên động tay động chân, tên đó còn nói nói Tịch thiếu gia là… phế vật, thế nên mới dẫn đến xô xát…” Người này càng nói càng nhỏ, chỉ sợ chọc giận người đàn ông. Dù sao đây cũng là người nhà họ Tịch, ông ta không muốn chết thảm đâu.

“Tên khốn đó đáng bị đánh, anh yên tâm, chúng tôi không truy cứu trách nhiệm của Tịch thiếu gia đâu!”

“Thế à?”

“Vâng vâng…” Lúc đó hắn chạy quá nhanh, không đuổi kịp nên mới bảo sa thải.

“Vậy người có quan hệ không tồi với anh ta đâu?”

“Tôi sẽ lập tức dẫn cậu ta đến đây, anh chờ một chút.”

Người này nhanh chóng lấy điện thoại ra gọi người, sốt ruột nói rõ tình huống trước mặt.

Khổng Thành Văn tùy tiện ngồi xuống ghế, vắt chéo chân vô cùng nhàm chán.

Không bao lâu, có một người đi tới, người này quanh năm làm việc ở công trường nên da dẻ đen nhẻm.

Ông chủ bụng phệ vội vàng kéo cậu ta đến nói rõ mọi chuyện, Trình Trát há hốc miệng ngạc nhiên, sau đó quay đầu nhìn người đàn ông đang ngồi trên ghế.

Khổng Thành Văn cắn nát viên kẹo, vứt que xuống đất, vắt chéo chân nhìn Trình Trát: “Cậu và Khánh Liêu quan hệ tốt lắm hả?”

“Tạm được, quan hệ không tệ.”

“Vậy cậu có biết thân phận của anh ta là gì không?”

“Lúc trước không biết, bây giờ biết rồi.”

Khổng Thành Văn cười: “Cậu có tố chất hơn ông chủ của cậu đấy, còn dám đứng thẳng mà nói chuyện với tôi. Hay là tôi giới thiệu cho cậu một công việc mới nhé.”

“Không có hứng thú.”

“Thế à? Tiền lương một tháng phải được bằng này này…” Anh ta giơ tay làm dấu: “Chẳng lẽ cậu cũng không có hứng thú với tiền à?”

Trình Trát nhíu mày, người đàn ông trước mắt tự tin quá đà, vừa nhìn là biết loại người từ nhỏ đã sống trong nhung lụa nên lúc nào cũng nhìn đời bằng tư thái từ trên xuống dưới, thậm chí còn không biết cách nói chuyện bình thường như thế nào.

Anh Tịch cũng là người từ nhỏ được ngậm thìa vàng, sao lại có chênh lệch lớn như thế chứ.

“Không hài lòng à?” Khổng Thành Văn ngạc nhiên, nhai kẹo trong miệng.

“Anh tìm người khác đi, tôi không xứng với tiền lương cao như vậy đâu!”

“Hừ!”

Vệ sĩ đứng sau lưng cúi đầu, thì thầm vào tai Khổng Thành Văn: “Bệnh viện báo tin đến, nói thiếu gia đã cạy cửa trốn đi.”

“Tên khốn đó sao mà có nhiều sức lực như vậy chứ?”

Khổng Thành Văn đứng dậy: “Đi, đi tìm người.”

“Vâng.”

Ông chủ bụng phệ lập tức nhường đường cho anh ta.

Anh ta đi ngang qua Trình Trát, vươn tay vỗ vai cậu ta: “Cậu có cốt khí lắm đấy.”

Nói đến đây, Khổng Thành Văn còn nói thêm: “Nhưng mà hình như cậu hiểu sai ý tôi rồi, con số mà tôi muốn nói đến không phải mười nghìn, mà là mười vạn.”

“Nếu bỏ lỡ cơ hội lần này thì sẽ không có lần sau nữa đâu, đời người có được mấy cơ hội như vậy cơ chứ?”

Trình Triệt vẫn nhìn thẳng về phía trước.

Bàn tay trên vai cậu ta đã thu về, nhưng áp lực vẫn cứ đè nặng như trước.

Bụng đau thắt lại khiến Hoa Cẩn không đứng thẳng được.

Cô ôm bụng đứng tựa vào bồn hoa ven đường, cả người đầy mồ hôi, không tự chủ được thở hổn hển. Cô cố gắng hít thở thật sâu, nuốt nước bọt để phân tán sự chú ý, nhưng những cơn đau quặn thắt này vượt ngoài sức chịu đựng của cô.

Chân cô mềm nhũn, quỳ một gối xuống đất, hai tay ôm chặt lấy bụng. Loại đau quặn thắt này giống như có một thứ gì đó muốn chui ra từ bụng của cô.

Thật là khó chịu.

“A… Ah… Có ai không? Giúp tôi với, giúp tôi với…” Giọng nói của cô nhỏ như muỗi kêu, âm thanh cầu xin nhỏ bé đến mức không ai có thể nghe được.

Có lẽ đây là báo ứng của cô.

Cô đã nghĩ như vậy.

Đám đông đi ngang qua cô nhưng không có người nào dừng lại giúp đỡ cô cả, tất cả bọn họ đều vô cùng thờ ơ và lạnh lùng. Hoa Cẩn ngồi xổm bên bồn hoa, ôm chặt lấy bụng, cô thu mình lại một góc, chờ đợi cơn đau nhức qua đi.

Bình luận (0)

Để lại bình luận