Chương 60

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 60

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

: Bữa Tiệc Sinh Nhật (Sự Nghi Ngờ Nảy Mầm)
Bữa tiệc sinh nhật của Vệ Diễn được tổ chức ở khách sạn Nam Sơn, xa hoa và ồn ã. Bạn bè của Vệ Diễn đều là những cậu ấm cô chiêu, họ hò reo, chúc tụng, và ép Vệ Diễn uống rượu.
“Không! Hôm nay anh không uống!” Vệ Diễn kiên quyết. “Yên Yên không thích anh say.” Hắn tự hào khoác vai Bùi Yên, giới thiệu với mọi người. “Đây là bạn gái tôi, Bùi Yên!”
Bùi Yên gượng cười, nép vào Vệ Diễn. Sự bảo vệ của anh lúc này càng làm cô thêm tội lỗi.
Đúng lúc đó, điện thoại Vệ Diễn reo lên. Là cuộc gọi video từ bố mẹ anh.
“A Diễn! Sinh nhật vui vẻ con trai!”
“Bố! Mẹ!”
“Con dâu của mẹ đâu rồi?” Mẹ Vệ Diễn cười rạng rỡ trong màn hình. “Cho mẹ xem mặt nào!”
Vệ Diễn tự hào kéo Bùi Yên vào. “Đây mẹ! Xinh không?”
Bùi Yên đỏ mặt, lắp bắp chào. “Dạ… con chào hai bác…”
“Ui, xinh quá! Dịu dàng quá!” Mẹ Vệ Diễn mừng rỡ. “A Diễn, con phải đối xử tốt với con bé đấy nhé! Tết này đưa con bé về Thượng Hải ra mắt bố mẹ, nghe chưa!”
“Tuân lệnh, thưa mẫu hậu!” Vệ Diễn cười.
Bùi Yên chỉ biết cười trừ, nhưng trong lòng lạnh ngắt. Tết này, cô đã ở Paris rồi.
Cô cảm thấy một ánh mắt đang thiêu đốt mình. Cô ngước lên.
Cách đó vài bàn, Lâm Dịch Phong đang ngồi. Hắn không nói chuyện với ai, chỉ lẳng lặng nhìn cô. Đôi mắt hắn không còn vẻ châm chọc. Nó lạnh. Lạnh như băng.
Hắn đang ghen. Hắn đang ghen khi nghe người khác gọi cô là “con dâu”.
Bữa tiệc tiếp tục. Bạn bè Vệ Diễn bắt đầu trêu chọc anh. “Kể đi, Vệ thiếu gia, làm sao mà cua được giáo hoa thế?”
Vệ Diễn, có chút men say, bắt đầu hào hứng kể lại câu chuyện Kính Hồ. Hắn kể về việc mình đã ngốc nghếch nhìn trộm cô ra sao, về việc hắn đã “anh dũng” nhảy xuống hồ nhặt bức tranh.
“Cho nên,” hắn kết luận, “Kính Hồ chính là bà mối của bọn tao!”
Mọi người vỗ tay rần rần. Bùi Yên cũng mỉm cười, một nụ cười thật sự, khi nhớ lại dáng vẻ ngốc nghêch của Vệ Diễn lúc đó.
Nhưng nụ cười của cô lập tức vụt tắt khi cô thấy Lâm Dịch Phong.
Hắn đang siết chặt ly rượu. Mấy ngón tay khớp xương rõ ràng đã trắng bệch.
Hắn đang ghen điên cuồng.
Câu chuyện lãng mạn của Vệ Diễn, trong tai hắn, chính là sự sỉ nhục.
“Thôi, đừng trêu tao nữa!” Vệ Diễn xua tay, quyết định chuyển mục tiêu. “Hôm nay anh Phong cũng ở đây. Các mày sao không hỏi ảnh về cô bạn gái bí ẩn của ảnh đi?”
Mọi sự chú ý lập tức đổ dồn về Lâm Dịch Phong.
“Đúng rồi! Anh Phong, bạn gái anh là ai thế?”
“Dẫn ra mắt anh em đi chứ!”
Lâm Dịch Phong nhếch mép. Hắn đặt ly rượu xuống. Hắn không nhìn đám đông. Hắn nhìn Bùi Yên.
“Bạn gái tôi à?” Giọng hắn trầm thấp, vang vọng. “Rất xinh đẹp. Rất ôn nhu.”
Bùi Yên cúi gằm mặt.
“Nhưng mà,” hắn tiếp tục, “tính tình rất quật cường. Rõ ràng sợ tôi chết khiếp, nhưng vẫn thích giương móng vuốt lên cào.”
Vệ Diễn, người đang ở gần, nghe thấy. Anh nhíu mày.
“Thích khóc.” Lâm Dịch Phong nói tiếp, mắt vẫn không rời Bùi Yên. “Đặc biệt là khi bị bắt nạt. Cứ ức hiếp một chút là nước mắt lưng tròng, đáng thương lắm.”
Hắn dừng lại, rồi kết luận. “Giọng nói… rất mềm. Rất dễ nghe. Nghe một lần là nghiện.”
Tất cả mọi người ồ lên, cho rằng hắn đang si tình.
Chỉ có một người không ồ lên.
Vệ Diễn.
Hắn cứng người. Từng câu, từng chữ Lâm Dịch Phong nói.
Quật cường.
Thích khóc khi bị bắt nạt.
Giọng nói mềm mại.
Đó… đó không phải là đang miêu tả Bùi Yên sao? Giống. Giống đến từng chi tiết.
Vệ Diễn nhìn Lâm Dịch Phong. Rồi hắn nhìn Bùi Yên, người đang cúi đầu, vai run lên bần bật.
Sự trùng hợp này…
Một hạt giống nghi ngờ, đen tối và đáng sợ, vừa được gieo vào lòng Vệ Diễn. Hắn nhìn người anh em thân thiết nhất của mình, rồi lại nhìn người con gái mình yêu nhất.
Không thể nào.
Chắc chắn… chỉ là trùng hợp thôi, đúng không?

Bình luận (0)

Để lại bình luận