Chương 60

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 60

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

Tóm lại, Lâm Kha nghe đến đó thì cả người đều là thế này… Anh ta thật sự không hiểu thú vui của vợ chồng là gì.

Trước kia Tống Hạo Hiên lẫn lộn với xã hội đen, sau khi cưới vợ về cảm thấy ở giới xã hội đen quá nguy hiểm, thế là anh tẩy trắng tất cả tài sản có dính đến xã hội đen, chuyển các công ty ra ngoài ánh sáng, trong khoảng thời gian ngắn đã mở mấy chi nhánh, mà bây giờ Trần Khả Nhân đang ở một trong những chi nhánh đó của công ty.

Trần Khả Nhân rất bình tĩnh ngồi ở bên ngoài, hai mắt cô đánh giá xung quanh, trong lòng đợi lát nữa phỏng vấn.

Lúc sắp đến cô thì bên ngoài lại xảy ra náo loạn, Trần Khả Nhân nghe theo tiếng kêu rồi nhìn lại, sau đó lặng lẽ thu hồi ánh mắt, trong lòng hung hăng mắng người nào đó.

Trước đó Trần Khả Nhân cảm thấy ở chung công ty với Tống Hạo Hiên sẽ rất khó chịu, thế là cố ý chọn một cái ở cách xa trung tâm thành phố, vốn cho là anh bận rộn sẽ không đi theo được, không ngờ…

Tất cả mọi người ở công ty chi nhánh xa xôi hẻo lánh này chưa từng gặp qua tổng giám đốc trong truyền thuyết, thế là ai cũng ra vẻ chăm chỉ làm việc nhưng thực ra đang dùng khoé mắt nhìn trộm Tống Hạo Hiên, thậm chí có nhiều người bất chấp nam nữ mà si mê anh.

Trần Khả Nhân thấy cảnh này thì rất buồn bực, nhưng cô không thể nói gì cả chỉ có thể thầm mắng người nào đó trêu hoa ghẹo nguyệt.

Tống Hạo Hiên cũng xem như là nói được thì làm được, thật đúng là một ánh mắt đều không cho cô, mắt nhìn thẳng đi qua trước mặt cô, vẻ mặt nghiêm túc đi vào phòng phỏng vấn.

Ừm, vẻ mặt nghiêm túc của sếp Tống là như thế này: Mẹ nó! Cô vợ trẻ mặc vest quá đẹp, sau này chắc chắn phải lợi dụng công việc để chiếm tiện nghi.

Trần Khả Nhân đi vào văn phòng, lễ phép chào rồi mới ngồi trên chiếc ghế đặt ở giữa.

Ánh mắt Tống Hạo Hiên nhẹ nhàng lướt qua cô rồi mới lại hồi phục kiểu trong mắt không có người, chỉ là không ai biết vừa rồi anh nhìn ngực cô… Ừm, đồ lót màu hồng, lúc nữa người phỏng vấn nào mà nhìn chằm chằm vào thì sẽ bị đuổi việc ngay lập tức, đuổi việc!

Sau một vòng câu hỏi bình thường, đột nhiên Tống Hạo Hiên lên tiếng hỏi: “Biết pha trà không?”

Trần Khả Nhân lễ phép mỉm cười trả lời: “Biết.”

Tống Hạo Hiên cố ý hỏi như vậy, tất nhiên là anh biết Trần Khả Nhân biết pha trà, vì anh thích uống nên Trần Khả Nhân còn đặc biệt đi học. Nghe câu trả lời trong dự liệu, anh khẽ gật đầu: “Vậy thì tốt, gần đây tôi thiếu một thư kí, cô qua đây đi.”

Sếp Tống ra lệnh qua loa rồi xoay người rời đi, cũng không cho cô cơ hội từ chối.

Trên thực tế thì cũng không có người cảm thấy Trần Khả Nhân sẽ từ chối, dù sao thì có ai sẽ ngốc đến mức từ chối một cơ hội tốt như vậy? Từ chối mới làm cho người ta cảm thấy kỳ lạ! Cho nên Trần Khả Nhân không thể từ chối, cũng không cách nào từ chối.

Sau khi nhận việc.

Trần Khả Nhân không thể nhịn được nữa, một bàn tay tát vào mặt Tống Hạo Hiên nhưng mà cuối cùng cô vẫn còn lý trí nên không hạ tay thật mạnh, trên khuôn mặt đẹp trai của người đàn ông chỉ còn có một dấu vết đỏ nhạt thôi. Cô tức giận nói: “Tổng giám đốc Tống, xin anh đừng quấy rối em trong lúc làm việc, anh như vậy chính là quấy rối tình dục trong công việc!”

Má trái Tống Hạo Hiên bị đánh, còn bỉ ổi đưa má phải đến, cùng lúc đó bàn tay không không thành thật ở trong váy đi sâu vào mông cô… Sau khi nghe tiếng kêu đau của người phụ nữ, anh nói: “Ồ? Không biết thư ký Trần có từng nghe qua một câu, có việc thì thư ký làm, không việc thì làm thư ký… Hiện tại anh không có việc gì, không làm em thì làm cái gì?”

Nói xong, mặc kệ Trần Khả Nhân không chịu, người đàn ông vẫn đặt cô lên bàn làm việc… Ừm, thật tốt khi làm chuyện đó.

Thật chuyện như vậy đều xảy ra mỗi ngày.

Từ lúc Trần Khả Nhân làm thư ký cho Tống Hạo Hiên, Tống Hạo Hiên đặc biệt chăm chỉ đến công ty, rồi mới mỗi ngày không có việc thì quấy rối thư ký mình, trên cơ bản phòng làm việc của anh đều dùng để cái kia…

Trần Khả Nhân không phải là không phản kháng, chỉ là cô càng phản kháng, Tống Hạo Hiên càng hưng phấn. Không phải đều nói mỗi người đàn ông đều có tính háo sắc sao, trước đó nhìn qua Tống Hạo Hiên rất bình thường, không nghĩ đến anh vậy mà thích văn phòng…

Trong một lúc không quản được nửa người dưới của người đàn ông cuối cùng chọc giận Trần Khả Nhân, trong một ngày đẹp trời nào đó, Trần Khả Nhân đưa một phong thư từ chức cho anh, vứt xuống một câu cầm thú rồi xoay người bỏ đi.

Trên thực tế Trần Khả Nhân từ chức cũng không hoàn toàn là vì Tống cầm thú, mặc dù là tám mươi phần trăm cũng là bởi vì Tống cầm thú.

Trước đó nói qua Tống Hạo Hiên thích làm chuyện đó ở trong văn phòng, không phải ai cũng là kẻ ngốc hết, một hai lần còn có thể che giấu đi, làm nhiều lần tất cả mọi người đã nhìn ra. Như thư ký Tống buổi sáng trang điểm son môi, sau khi đi vào văn phòng, không còn son môi, bờ môi sưng lên… Lại ví dụ như thư ký Tống mặc một chiếc áo màu trắng, kết quả đi ra từ văn phòng lại biến thành áo màu khác… Chuyện như vậy thật sự là nhiều lắm!

Về sau, mặc dù bọn họ cư xử với Trần Khả Nhân vẫn như cũ, nhưng lời nói và ánh mắt không khỏi lộ ra chút cảm xúc. Trần Khả Nhân cũng không ngốc, cô nhanh chóng hiểu ra mọi việc, đáy lòng càng thêm oán hận Tống Hạo Hiên. Đây không biết lần thứ mấy bị mấy người phụ nữ mình không thích trêu chọc, giữ một bụng tức cuối cùng Trần Khả Nhân ra một quyết định.

Cô muốn chống lại Tống Hạo Hiên!

Con mẹ nó, cô không làm nữa!

Trải qua chuyện này, Trần Khả Nhân được hưởng lợi không nhỏ, càng thêm kiên định suy nghĩ muốn làm việc! Chỉ có điều lần này cô đã có kinh nghiệm, không còn đi tìm Tống Hạo Hiên mà tìm mẹ chồng và hai người chị dâu cùng khởi nghiệp, đi mở thẩm mỹ viện!

Ừm, hưởng thụ việc khởi nghiệp.

Còn về Tống Hạo Hiên, về sau anh ngủ trên ghế sô pha suốt một tháng thì lại loay hoay sứt đầu mẻ trán vì cô vợ trẻ muốn khởi nghiệp, liên tiếp hai ba tháng không được chạm vào cô vợ trẻ nhà mình… Cuối cùng dưới cơn nóng giận anh đã lừa gạt và bắt cóc người đi hưởng tuần trăng mật.

TOÀN VĂN HOÀN

Bình luận (0)

Để lại bình luận