Chương 60

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 60

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

– Ký Ức Ba Năm Và Sự Thật Trên Đỉnh Núi
Ký ức của Chu Yên Nhiên về ba năm trước hiện lên rõ mờ như một thước phim cũ bị trầy xước. Đó là một buổi chiều tà tại buổi triển lãm từ thiện của Thiển Niệm. Cô ta, trong bộ váy thiết kế đắt đỏ, lần đầu nhìn thấy Mạnh Phù Sinh đứng lặng bên chiếc xe đen sang trọng. Ánh mắt lạnh lùng nhưng đầy u uất của anh đã ngay lập tức chiếm trọn tâm trí cô ta. Chu Yên Nhiên – người luôn được bao bọc trong nhung lụa và sự xu nịnh – bỗng khao khát được chinh phục ngọn núi băng giá này.
Cô ta đã dùng sự áy náy của Thiển Niệm, dùng một bản báo cáo y tế giả tạo về căn bệnh tâm lý để ràng buộc anh. Suốt ba năm, cô ta đeo chiếc nhẫn đính hôn như một chiến tích, dù thực tế nó chỉ là một bản hợp đồng lợi ích không tình yêu.
Trở lại hiện tại, tại văn phòng khách sạn xa hoa trên đỉnh núi Lê Dương, Chu Yên Nhiên đang phải đối mặt với một thực tại tàn khốc. Tuyết ngoài cửa sổ rơi dày đặc, báo hiệu một cơn bão lớn sắp ập xuống thành phố Tỉnh Hòa. Thiển Niệm đứng đó, đôi mắt tràn đầy thất vọng và phẫn nộ, ném bản báo cáo y tế thật sự xuống bàn.
“Chu Yên Nhiên, chị diễn đủ chưa? Bác sĩ Trương đã nói hết tất cả rồi. Chị không hề bị bệnh, chị chỉ đang lợi dụng sự lương thiện của tôi và tình yêu của anh hai tôi để mưu cầu lợi ích cho Chu gia!” Tiếng thét của Thiển Niệm vang vọng trong căn phòng rộng lớn.
Chu Yên Nhiên khẽ nhếch mép cười, một nụ cười đầy cay đắng và điên cuồng. Cô ta cầm ly rượu vang đỏ, nhìn chất lỏng màu máu sóng sánh bên trong. “Dơ bẩn? Phải, tôi dơ bẩn đấy. Nhưng các người thì sao? Mạnh Thiển Niệm, nếu không có tôi đóng vai ‘ân nhân’, cô có thể nhàn nhã vẽ tranh suốt ba năm qua không? Nếu ba tôi tin tưởng tôi một lần, tôi có phải hạ mình cầu xin sự thương hại của anh trai cô không?”
Đúng lúc này, cửa phòng bật mở. Mạnh Phù Sinh và Diêu Đinh bước vào. Gió lạnh và những bông tuyết đầu mùa ùa theo họ, làm giảm nhiệt độ của căn phòng xuống mức đóng băng. Diêu Đinh tiến tới, ánh mắt cô không còn sự e dè thường ngày, mà là một sự cương quyết đầy uy quyền.
Cô cầm ly rượu vang trên bàn, hắt thẳng vào mặt Chu Yên Nhiên. Màu đỏ của rượu chảy dài trên khuôn mặt trang điểm tinh xảo của cô ta, trông vô cùng nhếch nhác. “Chu Yên Nhiên, chị nói đúng, kỷ niệm là thứ không đáng tiền nhất. Nhưng tình yêu và sự thấu hiểu là thứ mà chị cả đời này cũng không bao giờ có được từ Phù Sinh. Chị chỉ là một trò đùa đáng buồn trong cuộc đời anh ấy mà thôi.”
Chu Yên Nhiên định vung tay tát Diêu Đinh, nhưng ngay lập tức cổ tay cô ta bị Mạnh Phù Sinh nắm chặt đến mức tưởng như xương cốt sắp vỡ vụn. Ánh mắt anh nhìn cô ta không còn một chút kiêng nể nào, chỉ còn lại sự chán ghét tột độ.
“Nếu còn dám động vào cô ấy một lần nữa, tôi sẽ khiến cái khách sạn này biến mất khỏi mặt đất này, và cả Chu gia của cô nữa.” Giọng anh lạnh như băng tuyết Lê Dương.
Mạnh Phù Sinh dắt tay Diêu Đinh đi ra khỏi khách sạn. Giữa màn tuyết trắng xóa, bốn người họ (Phù Sinh, Diêu Đinh, Thiển Niệm, Sở Thành) đạp lên lớp tuyết dày, để lại những dấu chân vững chãi. Họ hiểu rằng, những bí ẩn về quá khứ đã dần được tháo gỡ, và con đường phía trước, dù có lạnh lẽo đến đâu, chỉ cần nắm chặt tay nhau, họ sẽ vượt qua tất cả. Trên đỉnh núi Lê Dương, ánh đèn thành phố lấp lánh như những vì sao rơi, hứa hẹn một sự khởi đầu mới cho một tình yêu đã từng trải qua quá nhiều giông bão.

Bình luận (0)

Để lại bình luận