Chương 60

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 60

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

“Bao nhiêu lần?” Tào Liệt lại hỏi.
Trần Tử Ninh sửng sốt, bỏ tay xuống khỏi mặt, đỏ hoe đôi mắt nhìn anh ấy.
“Không biết?” Tào Liệt nhướng mày.
Trần Tử Ninh sợ anh ấy lại bắt đầu lại, liền kêu lên “Anh không cho em đếm ”
“Nếu vậy thì anh đã không để cho em đi tiểu ra.” Tào Liệt nói.
Trần Tử Ninh nhìn chằm chằm anh ấy, không nói nữa.
Tào Liệt xoay cành hoa tɾong tay, bông hoa màu đỏ hướng về phía cô ấy “Vậy khi nào cánh hoa rụng hết, khi đó thì ngừng.”
Vừa dứt lời, Trần Tử Ninh bất lực nhìn cành hoa cắm vào kẽ hở tɾong âm đa͙o của cô ấy, hoa phủ kín mặt bên dưới, như thể một bông hoa đã nở rộ tɾong âm đa͙o của cô ấy.
Khuôn mặt vốn đã đỏ bừng tɾong nháy mắt
“Nói cho anh biết vì sao em muốn chia tay.” Tào Liệt ép cô nhìn thẳng vào mắt mình, không bỏ qua bất cứ cảm xúc nào của cô.
Trần Tử Ninh nhớ tới tấm hình trên vòng bạn bè thì thấy cũng hơi buồn bực, cái loại cảm giác không xác định này giống như mình đang nằm mơ, tỉnh mộng, anh không còn, giống như chưa từng tồn tại.
“Tại sao anh gặp mặt Triệu Giai Giai, tại sao sau khi gặp mặt không nói với em, tại sao nhiều ngày như vậy không liên lạc với em, anh muốn bén lại tình xưa với cô ta có thể trực tiếp nói với em, tại sao phải lơ em, em chủ động đề nghị chia tay anh còn đánh em… Anh…”
Trần Tử Ninh vốn đang chất vấn, nói xong nhớ tới nửa tháng qua mình phải chịu cảm giác chiến tranh lạnh, tiếng nghẹn ngào không thể nín nhịn được nữa.
Tào Liệt mở to mắt nghe cô ấy phản bác lại bằng lời giải thí¢h, nghe thấy tiếng kho”c nức nở của cô ấy lập tức sững sờ.
“Em cãi chày cãi cố xong tự làm mình kho”c đấy à?”
Anh ấy duỗi tay lau nước mắt cho cô ấy, nhưng lại càng nhiều nước mắt chảy ra.
Đúng là làm từ nước mà.
Tào Liệt thở dài, vỗ mông cô ấy một cái, ý bảo cô ấy xuống khỏi người mình trước.
Trần Tử Ninh xoay người lăn qua một bên.
Không yêu nữa, không thí¢h nữa nên nằm chút mới không cho.
Quả nhiên không phải lúc chịch cô.
Ầy, đồ đàn ông chó
Tào Liệt xuống giường, dắt 🐤 đến bàn trà lấy đïện thoại của hai người qua.
Người trên giường tội nghiệp nằm thành một nhúm, ngược lại tự làm bản thân giống như một tấm bản đồ.
Anh ấy lại bước lên giường, vỗ xuống cái mông tròn vo đỏ ửng của cô, mở ra WeChat của mình cho cô xem “Mở to mắt chó của em nhìn kỹ đi, là ai không trả lời tin nhắn, bữa nay đánh em là đánh oan sao?”
Trần Tử Ninh ngẩng đầu với đôi mắt đẫm lệ từ tɾong hai cánh tay, trên giao diện toàn màn hình màu xanh lá cây, người bên kia lạnh lùng đến mức một lời phản hồi cũng không có.
Có chỗ nào không đúng chứ?
Cô cầm lấy đïện thoại của mình, mở WeChat.
Ngón tay chợt dừng lại, lập tức kho”a màn hình, ấp úng dấu ở dưới mông.
“Mở ra.” Tào Liệt lạnh lùng vô tình nói.
“Hết pin.” Trần Tử Ninh hơi xấu hổ, tay còn lót dưới mông che chở đïện thoại, sợ anh ấy tới cướp.
Tào Liệt hừ lạnh một tiếng “Đồ chó, cho em mặt mũi, lại block ông đây lần nữa thử xem.”
Trần Tử Ninh bị anh ấy mắng đến tức giận “Ai bảo trước đó anh không gửi tin nhắn cho em, ba ngày không liên lạc em còn tưởng rằng chạy the0 bạn gái cũ đi đâu rồi, đồ chó như vậy em còn giữ lại chiếm bộ nhớ chi?”
Tào Liệt quả thực bị cô ấy chọc tức đến cười “Ông đây mẹ nó vào cục cảnh sát, mượn đïện thoại của cảnh sát gửi cho em một câu ‘Anh không chạy’ sao?”
“Hả” Trần Tử Ninh trợn tròn mắt.
Tào Liệt thoáng phiền phức gãi tóc “Có một đứa vị thanh niên rời nhà trốn chạy đến tiệm net của anh, ngâm mình tɾong quán ba ngày, tɾong tiệm net có người đánh nhau, hai nhóm người xông vào nhau làm kinh động đến cảnh sát, đứa vị thanh niên kia cũng bị đưa đi làm ông đây phải ngồi tɾong đấy nửa tháng.”

Bình luận (0)

Để lại bình luận