Chương 60

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 60

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

Chuyển ngữ: Long Đế Novel
Đã hai tháng Kiều Khương không về, trong phòng đầy bụi, lúc này mới tìm nhân viên dọn vệ sinh thì đã trễ, nàng vào bật điều hòa, mở hết cửa sổ ra, cởi đầm tiến vào bồn tắm.
Nàng ngâm không lâu do dạ dày quặn đau vì đói, chỉ ngâm tám phút rồi để cơ thể ướt nhẹp bước ra, quấn áo choàng lên mình. Nàng mở tủ lạnh lục tìm, vứt hết đồ ăn nhanh hết hạn vào thùng rác, chỉ còn lại ít mì ly nhiều vị khác nhau được Trương Vân Vân bí mật mang đến. Bố mẹ cô hạn chế cô ăn những thực phẩm rác này, nên thỉnh thoảng muốn ăn cô sẽ tới đây.
Nàng chọn lớn một cốc, đun nước, lấy mặt nạ ra đắp lên mặt rồi bật tivi xem tin tức tài chính. Đợi nước sôi, nàng mở cốc mì đổ nước vào sau đó lột mặt nạ ném vào thùng rác rồi đến nhà vệ sinh rửa mặt rửa tay.
Trên hộc tường cạnh bồn rửa có một cuốn lịch, trên đó ghi đầy đủ lịch trình hàng ngày, mỗi ngày nàng mở mắt ra trên đó toàn là công việc, chỉ có vòng tròn khoanh vào thứ bảy chủ nhật là nhắc nàng phải đến chỗ Cao Kim Lan.
Vì sao, rốt cuộc nàng đã sai ở đâu?
Nàng nhìn mình trong gương một cách vô cảm, như đang thầm hỏi.
Cốc mì hơi cay, nàng ăn hai miếng, đầu lưỡi tê tê vì cay, vừa tìm được một chai vang đỏ trong tủ rượu thì ngoài cửa vang lên tiếng bấm mở mã khóa, sau đó cửa bị mở ra, Yến Chiêu xuất hiện trong tầm mắt nàng.
Anh mặc áo thun đen và quần thể thao, tay trái cầm một túi bánh chẻo, tay phải cầm một túi quýt, ngửi thấy mùi mì tôm trong không khí, anh cau mày: “Tối chỉ ăn vậy thôi à?”
Anh đi thẳng vào, đặt đồ trên tay lên bàn trà.
Kiều Khương kiếm hồi lâu cũng không thấy dụng cụ mở nút chai, đành cầm chai vang đỏ đập xuống bàn trà, làm vỡ miệng chai rồi rót vào chiếc ly đế cao.
“Đưa tôi.” Yến Chiêu sợ nàng bị thương nên đưa tay ra đón, Kiều Khương không đưa cho anh, rót rượu xong đặt xuống, cầm thân ly đưa lên miệng
Yến Chiêu thấy tâm tình nàng không tốt, anh cầm chiếc ly trong tay nàng, ôm cả người vào lòng, ấn gáy nàng vào ngực, hỏi: “Xảy ra chuyện gì?”
“Cay.” Kiều Khương không muốn nói chuyện, nhưng vị rượu khiến lưỡi dại ra, nàng cau mày, đẩy ngực anh, giọng chán chường: “Biến đi.”
Yến Chiêu hơi buông nàng ra, giữ cằm nàng, nâng cả khuôn mặt lên rồi hôn, ngậm lấy đầu lưỡi của nàng cắn mút quấy phá.
Không giống Lý Hiệu Lan, nụ hôn của Yến Chiêu luôn thô bạo, đầy tính cướp đoạt, vừa hoang dã vừa cuồng nhiệt, ngay cả hơi thở cũng ngang ngược, như sói như hổ đang ở thế sẵn sàng tấn công, ngoạm lấy chỗ yếu của đối phương không chịu nhả ra.
Kiều Khương không đẩy được, đành dùng tay véo núm vú của anh, Yến Chiêu rít lên đau đớn, lập tức cắn mạnh vào môi nàng, nâng mông nàng lên, quấn hai chân nàng quanh eo mình, bàn tay to rộng đặt xuống sau lưng nàng, vỗ nhẹ vài cái như an ủi.
“Còn cay không?” Anh hơi lùi lại.
Lúc anh nói chuyện, Kiều Khương có thể nhìn thấy yết hầu anh, khi hôn, đường gân trên cổ vô tình nổi lên, cơ ngực nhấp nhô. Dịch tầm mắt lên trên là khuôn cằm lún phún râu, đôi môi lấp lánh ánh nước.
Nàng đưa tay chạm vào yết hầu của anh, phần xương nhô lên cuộn xuống theo động tác của nàng.
“Đừng làm vậy.” Anh nắm tay nàng, “Em vẫn chưa ăn, tôi mang bánh chẻo đến, em có muốn ăn không?”
Anh đã rất cứng, dương vật cứng ngắc đỉnh lên mông nàng qua lớp áo tắm.
Kiều Khương cởi áo, khỏa thân ngồi trên người anh, bên trong nàng không mặc gì, hai bầu ngực trắng nõn căng mẩy, núm vú hồng hồng dựng đứng, đôi mắt hoa đào không chút cảm xúc nhìn anh: “A Đại.”
Giọng lười biếng nhưng rất quyến rũ: “Đụ tôi.”

Bình luận (0)

Để lại bình luận