Chương 60

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 60

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

: Chiếc Vòng Hoa Rơi Lỡ
Trần Chiêu Hàn biết có điều gì đó không ổn.
Người đàn bà của anh đang héo mòn. Ban ngày, cô thẫn thờ, hay nhìn xa xăm, nụ cười gượng gạo. Nhưng ban đêm, cô lại quấn lấy anh một cách tuyệt vọng. Cô làm tình với anh như thể đó là lần cuối cùng. Cô bấu víu, cô cắn xé, cô khóc lóc khi lên đỉnh. Cô đòi hỏi anh nhiều hơn, sâu hơn, như muốn khắc ghi anh vào tận linh hồn mình.
Sự tuyệt vọng đó khiến anh vừa đê mê vừa sợ hãi.
“A Nhan, rốt cuộc em có chuyện gì?” Anh ôm cô sau một trận mây mưa nảy lửa.
Cô vùi mặt vào lồng ngực đẫm mồ hôi của anh, lắc đầu. “Không có gì. Cho em thêm chút thời gian… Em… em chỉ hơi mệt.”
Anh thở dài, siết cô chặt hơn. Anh không biết rằng, trong lúc cô đang tìm cách rời đi, thì anh đang lén lút nhờ Lục Đại Lâm chuẩn bị cho một hôn lễ. Anh sẽ không để cô đi. Anh sẽ dùng một nghi thức, một danh phận, để trói cô lại, trói cô vĩnh viễn bên mình.
Vài ngày sau, anh dẫn cô lên núi hái thuốc, cố gắng làm cô vui.
Buổi trưa, nắng vàng như mật ong, ấm áp. Anh chỉ cho cô một tảng đá lớn, phẳng lì, sạch sẽ. “Nằm đây nghỉ đi. Nắng tốt lắm.”
Gần một tháng được anh dùng… thịt và thảo dược bồi bổ, cô đã không còn vẻ gầy gò, xanh xao lúc mới đến. Da thịt cô ửng hồng, mềm mại, hai má phúng phính, thân thể nảy nở đầy đặn. Anh nhìn cô nằm phơi mình dưới nắng, chiếc váy mỏng dán vào đường cong, lòng anh mềm nhũn.
Cô nhắm mắt, mùi hương của rừng và của nắng khiến cô thư thái, và cô ngủ thiếp đi.
Anh mỉm cười, lặng lẽ leo lên cây gần đó, dùng lá cây dại bện một chiếc vòng hoa. Bện xong, anh lại thấy nó quá đơn điệu. Người đàn bà của anh xứng đáng với thứ đẹp hơn. Anh nhớ ra cách đó không xa có một bụi hoa dại màu tím khói rất đẹp.
Anh nhẹ nhàng trèo xuống, đi về phía bụi hoa, lòng đầy mong đợi được thấy vẻ mặt của cô khi nhận được món quà.
Anh chỉ đi mất vài phút.
Khi anh quay lại, tảng đá trống trơn.
“A Nhan?”
Nụ cười trên môi anh đông cứng. Chiếc vòng hoa lá xanh anh vừa bện xong rơi lả tả xuống đất.
“A NHAN?” Anh gào lên, tiếng gào hoảng loạn, xé toạc sự yên tĩnh của khu rừng.
Anh tìm. Anh tìm như một kẻ điên. Anh lật tung mọi bụi rậm, gào thét tên cô cho đến khi cổ họng rách toạc. Màn đêm buông xuống, rồi lại tàn.
Sáng hôm sau, Lục Đại Lâm tìm thấy anh. Trần Chiêu Hàn đang ngồi bệt bên con đường mòn sỏi đá dưới chân núi, nơi duy nhất có thể rời khỏi đây. Anh ngồi bất động, người phủ đầy sương đêm, đôi mắt vô hồn.
“Chiêu Hàn…” Lục Đại Lâm vỗ vai anh. “Tôi… và cả dân làng đã tìm cả đêm. Không có dấu vết gì. Cô ấy… như thể bốc hơi khỏi không khí vậy.”
Trần Chiêu Hàn không phản ứng. Anh lảo đảo đứng dậy, lê bước về căn nhà gỗ của mình.
Căn nhà trống rỗng, lạnh lẽo. Mùi hương của cô vẫn còn lẩn quất trong không khí. Anh ngồi bệt xuống gốc cây trong sân. Anh nhớ cô đã nói muốn trồng hoa ở đây. Anh nhớ cô chê nhà anh có mùi xạ hương, bắt anh mua rèm cửa. Anh nhớ cô oán giận anh ‘không biết tiết chế’, ‘phóng túng’, dễ ‘sớm suy yếu’.
Anh nhớ cô đã nói: Em thích anh.
Anh cười cay đắng. Phải rồi. Cô chỉ thích anh. Thích cái mã ngoài, thích thân thể cường tráng của anh, thích cách anh làm tình với cô.
Nhưng cô chưa bao giờ nói yêu anh. Cô chưa bao giờ muốn ở lại.
Anh… chung quy cũng chỉ là một món nợ cô phải trả. Trả xong, cô đi.

Bình luận (0)

Để lại bình luận