Chương 60

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 60

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

“À… ờm… anh vừa đi khảo sát thị trường, gặp mấy ông đối tác khách hàng quanh khu vực này. Xong việc rảnh rỗi nên vô tình đi lướt ngang qua, nhác thấy bóng hai người ngồi đây nên định tạt vào chào hỏi một tiếng. Sao vậy? Hai người đang nói chuyện phụ nữ bí mật, sự xuất hiện của anh có cản trở, làm phiền hai người đàm đạo không?”
“Làm gì có chuyện đó, hai chị em em gặp nhau cũng chỉ để nói xấu đàn ông, đàm đạo mấy chuyện chăn gối tào lao bí đao thôi. À… chết mồ, mải tám chuyện mà em quên mất, sắp đến giờ họp phòng thiết kế rồi. Em phải ba chân bốn cẳng vác xác đến công ty ngay đây, không thì lão chủ tịch bạo chúa nhà em lại lôi ra ăn thịt mất. Hai người cứ thong thả ăn uống, dính lấy nhau từ từ mà nói chuyện yêu đương nhé! Em phắn trước đây!”
Lâm Nhạc vừa nói vừa xách vội cái túi hàng hiệu, chưa để ai kịp tiêu hóa câu nói, cô đã nhanh như một cơn gió, đứng phắt dậy chuồn thẳng ra khỏi nhà hàng.
Mạnh Đình há hốc mồm, còn chưa kịp giơ tay lên tiếng giữ cô lại làm bình phong thì bóng dáng cô đã chạy biến mất dạng. Trong không gian chỉ còn lại hai người, bầu không khí bỗng trở nên ngột ngạt, lúng túng. Trong lòng dấy lên chút hụt hẫng chua xót, Mạnh Đình chầm chậm xoay đầu, im lặng nhìn xoáy vào gương mặt đang cụp xuống của Lệ Quân, cất giọng não nề:
“Có vẻ như… cô ấy đang cố tình chạy trốn, dựng rào cản để tránh né việc tiếp xúc với anh thì phải!”
Nghe giọng điệu thất vọng tột độ của người đàn ông mình yêu thương cất lên vì một người phụ nữ khác, tim Lệ Quân như bị ai xát muối. Vừa muốn mở mồm nói đỡ, tìm lý do lấp liếm giúp Lâm Nhạc đỡ khó xử, nhưng đồng thời, Lệ Quân cũng muốn dùng gáo nước lạnh tạt thẳng vào mặt, khuyên nhủ Mạnh Đình nên bừng tỉnh, chặt đứt mộng tưởng mà bỏ cuộc. Bởi sự thật phũ phàng là Lâm Nhạc giờ đây đã hoàn toàn ngả vào vòng tay, vạch đùi làm hòa để trở về chung chăn chung gối bên Mộ Thần rồi. Dù Mạnh Đình có cố chấp, điên cuồng lao đầu vào tấn công, dốc cạn sức lực cày cuốc đến đâu thì mọi nỗ lực cũng chỉ là bọt bèo vô ích mà thôi.
Cô cắn chặt môi dưới, lấy hết dũng khí ngước lên nhìn anh: “Anh Mạnh Đình, anh… thật sự lụy tình, say đắm và thích Lâm Nhạc nhiều đến mức u mê, mù quáng như vậy sao?”
Mạnh Đình nâng ly rượu lên nhấp một ngụm đắng ngắt, gật đầu thừa nhận: “Đúng thế. Ngay từ ánh mắt chạm nhau lần đầu tiên, vẻ thuần khiết kiên cường của cô ấy đã giáng một đòn chí mạng, khiến anh thầm thương trộm nhớ, đem lòng yêu cô ấy đến say đắm rồi. Nhưng trớ trêu thay, anh dốc cạn tâm can, dường như trong mắt Nhạc Nhạc, cô ấy luôn lảng tránh, cự tuyệt việc mở lòng với anh.”
“Đã biết trước kết quả là hố sâu tuyệt vọng, biết ngõ cụt đéo có lối thoát sao anh vẫn cứ đâm đầu vào không chịu từ bỏ? Anh có biết việc ôm khư khư, yêu đơn phương điên cuồng một người không thuộc về mình là thứ cảm giác dày vò, thống khổ thấu xương không?”
“Anh thừa biết sự đau đớn đó, nhưng khối tình cảm này đéo phải cái công tắc muốn bật là bật, muốn tắt ngừng yêu là tắt được. Nếu như… nếu như em cũng từng lỡ sa chân, thật lòng yêu say đắm một người nào đó không yêu mình, em sẽ thấu hiểu được thứ cảm giác vỡ nát, bất lực của anh bây giờ.”
Trái tim Lệ Quân như bị hàng vạn mũi kim đâm chọc. Mắt cô ngân ngấn nước.
Đụ má, sao em lại đéo thể không hiểu được cái cảm giác chết tiệt của anh chứ!
Vì chính bản thân em ngay lúc này, ngay giây phút này cũng đang đắm chìm trong vũng lầy, đang yêu đơn phương thèm khát anh đến điên dại đấy thôi. Em khao khát được anh ôm ấp, thèm muốn được anh đè nén dưới thân như cái đêm nghiệt ngã ấy. Nhưng em đéo có đủ dũng khí để lột trần, thốt ra thứ tình cảm dơ bẩn của mình, bởi em quá rõ ràng sự thật tàn nhẫn: trong trái tim và dục vọng của anh, từ trước đến nay chỉ có duy nhất một hình bóng mang tên Lâm Nhạc.
Lệ Quân khẽ cười, một nụ cười chua xót, cay đắng đến tột cùng:
“Vậy… anh dự định cứ cố chấp, mặt dày bám đuôi theo đuổi cô ấy như một thằng điên thế này mãi sao? Dù biết rõ mười mươi cô ấy đã là hoa có chủ, đã có gia đình chồng con êm ấm rồi, anh vẫn đéo chịu buông tha, không từ bỏ sao?”
“Cô ấy còn chưa mặc váy cưới, chưa ký giấy kết hôn hợp pháp. Đám cưới chưa diễn ra, anh đéo tin là mình đã hết cơ hội xoay chuyển tình thế.” Mạnh Đình cứng đầu vớt vát hy vọng cuối cùng.
“Nhưng trái tim và thể xác cô ấy đã dâng hiến trọn vẹn cho người đàn ông cô ấy yêu rồi! Sự thật là hai người họ đã làm hòa, đã quấn quýt ướt át rên rỉ bên nhau rồi. Chẳng lẽ… đường đường là một vị tổng tài cao ngạo, anh định hạ mình làm một kẻ thứ ba đê tiện, làm nam phụ trà xanh xen vào đập phá, chà đạp lên hạnh phúc gia đình người khác sao?”
Nghe từng câu từng chữ đanh thép, lạnh lùng như phán quyết tử hình của Lệ Quân, Mạnh Đình như hóa đá. Gương mặt anh kinh ngạc đến sững sờ, tròng mắt co rút lại.
Họ… họ đã làm hòa rồi sao? Họ đã lên giường, yêu nhau lại từ đầu rồi sao?
Vậy là cánh cửa hy vọng cuối cùng đã đóng sầm lại, đập nát mọi mộng tưởng. Anh đã triệt để hết cơ hội thật rồi. Đéo còn một chút hy vọng nào để lật ngược thế cờ nữa.
Lệ Quân nhìn khuôn mặt suy sụp, đờ đẫn vì đau đớn của Mạnh Đình bằng một ánh mắt phức tạp, vừa hờn giận vừa xót xa. Cô không muốn nhìn thấy vẻ đau khổ vì tình của anh thêm nữa, cô sợ chính mình sẽ nhào tới ôm chặt lấy anh mà khóc nấc lên. Nhẹ nhàng nhón gót, cô đứng thẳng dậy, xách túi lên:
“Em còn chút việc phải chạy đi giải quyết trước. Anh… cứ ngồi đây uống rượu, từ từ mà tự vấn, suy nghĩ thông suốt về những lời chát chúa em vừa nói đi.”
Nói rồi, Lệ Quân kiên quyết quay lưng, từng bước chân trĩu nặng rời đi, không dám ngoái đầu nhìn lại. Bỏ lại Mạnh Đình cô độc ngồi hóa đá ở đó với một mớ bòng bong suy nghĩ ngổn ngang, tâm can như bị xé nát.
Anh phải từ bỏ cô ấy thật sao?
Thứ tình cảm sâu đậm, khát khao mãnh liệt anh dốc lòng vun vén, dành trọn cho cô suốt bảy năm thanh xuân ròng rã… lại kết thúc chóng vánh, thảm hại như một trò đùa thế này sao?
Mạnh Đình nhắm nghiền mắt, ngửa cổ dốc cạn ly rượu ngoại hạng nặng trên bàn, nốc ừng ực một hơi đến giọt cuối cùng. Thứ chất lỏng cay nồng trôi tuột xuống cổ họng, thiêu đốt lục phủ ngũ tạng, nhưng cái cảm giác đắng chát, thiêu đốt nơi cuống họng ấy… cũng đéo thể sánh bằng một phần ngàn nỗi thống khổ, vỡ nát tột cùng đang xé toạc trái tim anh lúc này. Trái tim anh, chết thật rồi!

Bình luận (0)

Để lại bình luận