Chương 60

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 60

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

Điền Yên phát ra một tiếng thét chói tai, ngón chân co rút, cô rên rỉ khàn cả giọng, giống như hận không thể xé rách cả không khí.

Cánh tay duỗi thẳng về phía trước, cô liều mạng bám vào góc bàn. Một giây cuối cùng kia, cao trào theo nhau mà đến, tiếng nước chảy phụt phụt điên cuồng, nước dâm nghiền ép cô, điên cuồng đụng chạm vào điểm nhạy cảm.

“A a a a— ”

Điền Yên cảm thấy Bàng Kinh Phú muốn cô chết.

Anh dùng sức nóng còn sót lại của cao trào chạy nước rút, khiến nước mắt cô cũng chảy ra. Những đường gân xanh trên bàn tay nổi lên, anh điên cuồng vỗ khiến thịt Điền Yên muốn lõm xuống, môi âm đạo phiếm đỏ, tiết ra dịch trắng.

Cho đến khi tinh dịch bắn vào trong, động tác của anh mới dừng lại. Giống như tất cả mọi thứ trở nên yên tĩnh, tiếng ù tai trở thành một đường thẳng liên tục và đều đặn.

Cơ thể Điền Yên căng cứng, cô ngẩng đầu lên, cảm nhận được rõ ràng quá trình rót tinh dịch của quy đầu trong cơ thể mình.

Tinh dịch bắn thẳng đến vách tử cung non mềm, cảm xúc tê dại xoắn vào một hồi khiến huyệt động ngứa ngáy không làm gì được.

Đôi má đỏ tươi của cô giống như sóng to gió lớn, tiếng thở hổn hển trùng điệp kéo dài. Cô há miệng, đầu óc trống rỗng.

Người đàn ông sau lưng phát ra giọng mũi nặng nề, mỗi một âm tiết đều khàn khàn và thô ráp.

“Đồ lẳng lơ, tôi không nên để cô cao trào mới phải.”

Ý định ban đầu là trừng phạt cô, ai có thể nghĩ cuối cùng cô còn thoải mái hơn cả anh.

Chiếc Audi đang đậu ở cầu vượt cách công viên phía đông ba cây số.

Cây cầu kia đang thi công, dự báo thời tiết cảnh báo có mưa lớn nên công nhân đã rút lui, chỉ để lại dụng cụ và vật liệu.

Những đám mây đen giăng đầy đỉnh đầu, khiến bầu trời trở nên u ám và ngột ngạt.

Khung thép lộ ra trong không trung, giống như một mạng nhện khổng lồ. Cỗ máy xây dựng cỡ lớn lặng yên ở đó, gió thổi qua móc cẩu khiến nó lắc lư nặng nề, phát ra âm thanh ken két chói tai.

Bàng Kinh Phú đứng bên cầu, nhìn công viên đang được xây dựng cách đó không xa. Các công nhân đang đào đất, vị trí của anh có tầm nhìn tuyệt vời và là nơi ngắm cảnh tốt nhất.

“Còn bao lâu nữa?”

Hai tay Bàng Kinh Phú đút vào túi, vạt áo khoác xào xạc trong cơn gió lớn. Cổ áo bị lật lên, sợi tóc ngắn bồng bềnh bị thổi cho rối loạn, phần tóc dựng đứng như chim anh vũ.

“Hai tiếng.” Phó Hách Thanh nói.

Nham Oanh: “Ông chủ, Tề Thắng Lại đến.”

Một chiếc xe Buick được lái lên cầu. Tề Thắng Lại cường tráng bước từ chiếc xe nhỏ xuống. Anh ta chật vật giữ cửa xe, dùng hết sức đối mặt với cơn gió như thác đổ, đi về phía cuối cầu.

Anh ta đi đến bên cạnh Bàng Kinh Phú, cung kính gật đầu: “Phú tiên sinh.”

Bàng Kinh Phú không quay đầu nhìn anh ta.

“Ngày hôm qua cô ta làm gì?”

“Ở đường Hi Diệp phát tờ rơi, cũng không có gì đặc biệt nữa.”

“Vậy tại sao không báo cáo.”

Tề Thắng Lại cúi đầu, nâng mắt lên nhìn anh một cái.

“Tôi cho rằng anh đưa người đi là muốn chủ động hỏi chuyện.”

Người đàn ông cười lạnh một tiếng, quay đầu nhìn về phía anh ta. Tầm mắt anh u ám không có ánh sáng, giống như đám mây đen đang kéo đến từ phía chân trời. Trong không khí trộn lẫn mùi ẩm ướt của nước mưa, chứa một thứ gì đó nguy hiểm không bình thường.

“Anh cho rằng tôi thuê anh với mục đích gì.”

“Rất xin lỗi.”

Bàng Kinh Phú đấm một quyền vào mặt anh ta.

Cơ thể cao to lảo đảo lui về phía sau, trên khuôn mặt hung dữ bị lõm xuống chưa thể căng ra lại.

Anh ta không nói một lời nghiêng đầu.

“Đánh trả.” Bàng Kinh Phú ra lệnh.

Tề Thắng Lại nuốt nước miếng, siết chặt nắm đấm.

Anh ta xoay đầu lại, ánh mắt căm tức nhìn qua, đấm ra một cú vừa nhanh vừa mạnh.

Bàng Kinh Phú đạp một cái khiến anh ta ngã ngồi trên mặt đất, cơ thể nặng nề đập xuống đất tung lên một đống bụi bặm.

Người đàn ông nhắm hai mắt, mặt đầy chán ghét trừng Phó Hách Thanh: “Đây chính là tên quyền anh các người tìm?”

Phó Hách Thanh đi tới trước mặt Tề Thắng Lại, vén áo khoác lên, móc một cây súng lục nhỏ từ sau hông, giơ lên nhắm vào đầu anh ta.

Tề Thắng Lại trợn tròn mắt: “Cho tôi thêm một cơ hội cuối cùng…”

“Được.” Phó Hách Thanh giơ tay lên tỏ ý kêu anh ta đứng lên, nhếch khóe miệng, nghiêng đầu: “Đánh không lại thì tôi sẽ giết anh.”

Bình luận (0)

Để lại bình luận