Chương 60

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 60

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

: Cơn Bão Bị Gián Đoạn
Trò chơi nhập vai điên cuồng tiếp diễn. Oanh Oanh đã hoàn toàn mất đi lý trí, nàng quấn chặt lấy hắn, tiếng rên rỉ dâm đãng không còn là giả vờ. Nàng vừa khóc vừa rên, gọi “Lão gia” trong mỗi nhịp hắn thúc vào.
“Lão gia… chậm một chút… sâu quá… a… thiếp… thiếp chịu không nổi…”
“Không chịu nổi?” Từ Lễ Khanh cười gằn, giọng nói già nua một cách cố ý. “Ta bỏ cả đống tiền mua ngươi về, không phải để ngươi nằm đó hưởng thụ. Ngươi phải phục vụ ta!”
Hắn lật nàng lại, bắt nàng quỳ trên giường, đưa mông về phía hắn. Hắn đâm vào từ phía sau, mạnh mẽ, thô bạo.
“Nói! Ngươi thích không?”
“Thích… a… thích…”
Hắn không thỏa mãn. Hắn muốn nhiều hơn. Hắn bỗng nhiên thay đổi giọng điệu, trở lại là chính mình, nhưng còn nguy hiểm hơn. “Hay là… nàng không thích ‘lão gia’?” Hắn thúc mạnh. “Nàng thích một kẻ trẻ tuổi, khỏe mạnh hơn?”
Oanh Oanh không biết trả lời thế nào.
“Ta nghe nói,” hắn thì thầm, “nàng thích nhất là bà góa phụ bán đậu phụ ở phố Tây?”
Nàng sững sờ. Hắn đang nói cái gì vậy?
“Nàng muốn ta làm bà ta?” Hắn cười. “Hay nàng muốn làm bà ta? Để ta cắm ngươi như một khách làng chơi, còn ngươi thì rên rỉ như một con điếm?”
Oanh Oanh kinh hoàng trước sự tưởng tượng bệnh hoạn của hắn. Hắn đã hoàn toàn phát điên.
“Nói đi!” Hắn thúc mạnh. “Ngươi là con điếm nhỏ của ta, đúng không? Nói ngươi muốn cự vật của ta!”
“Con… con điếm… muốn cự vật của Lão gia… A… A… Muốn… xin ngài… cắm chết con đi…”
Nàng đã hoàn toàn buông thả, la hét theo sự dẫn dắt của hắn. Nàng không còn là Oanh Oanh nữa, nàng là một công cụ tình dục, rên rỉ dưới thân hắn.
Hắn gầm lên, chuẩn bị đạt đến đỉnh điểm. Hắn siết chặt eo nàng, chuẩn bị cho cú thúc cuối cùng để giải phóng.
CỐC! CỐC! CỐC!
Tiếng gõ cửa vang lên, dồn dập, tuyệt vọng.
“Đại thiếu gia! Đại thiếu gia!” Giọng Phúc Tài hoảng hốt, lạc cả đi.
Từ Lễ Khanh đang ở đỉnh điểm, bị cắt ngang, hắn gầm lên một tiếng giận dữ. “CÚT!”
“Không được! Đại thiếu gia! Xảy ra chuyện lớn rồi!” Phúc Tài gần như khóc lên. “Lão gia… Lão gia… ngài ấy… ngài ấy KHỎE RỒI!”
Sự im lặng bao trùm căn phòng.
Tiếng rên rỉ của Oanh Oanh tắc nghẹn trong cổ họng.
Cự vật của Từ Lễ Khanh vẫn còn cắm sâu trong người nàng, nhưng mọi hơi nóng dường như đã rút đi, chỉ còn lại sự cứng rắn lạnh như băng.
Khỏe rồi?
Oanh Oanh quay đầu lại, nhìn hắn.
Khuôn mặt hắn, trong ánh nến, không còn một chút dục vọng. Chỉ còn lại sự lạnh lẽo, tàn khốc, như một con thú săn mồi vừa bị cướp mất con mồi.
Và Phúc Tài vẫn đang đập cửa: “Ngài ấy tỉnh rồi! Hoàn toàn tỉnh rồi! Đang đi lại được… và đang… đang gọi Ngũ di nương… Ngài ấy đang đánh Ngũ di nương! Thiếu gia! Ngài mau qua xem!”
Cơn ác mộng tồi tệ nhất của Oanh Oanh.
Nó đã đến.

Bình luận (0)

Để lại bình luận