Chương 60

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 60

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

“Yểu Yểu…” Thẩm Giai đẩy Lâm Thư Uyển vào trong ngực Lâm Thư Ngạn, lặn xuống và đón được Đỗ Yểu Yểu ở dưới hồ.
Chiếc thuyền cập bờ, họ đi tới một căn phòng. Ngân Diệp hạ giọng nói: “Đại nhân, để nô tỳ hầu hạ phu nhân tắm rửa và thay quần áo nhé?”
Thẩm Giai ôm Đỗ Yểu Yểu, sắc mặt xanh mét, khí thế thô bạo và lạnh lẽo thấu xương.
“Cút!”
Giống một chú sư tử oai hùng bị giành lấy thứ nó yêu thích.
Ngân Diệp sợ hãi rụt người lại, Lục Nhân kéo Ngân Diệp: “Công tử biết hết mọi thứ, ngài ấy có thể chăm sóc tốt cho phu nhân.”
Ngân Diệp sợ hãi vội vàng gật đầu, nhớ ra Thẩm Giai không giống với con cháu thế gia trong kinh thành. Hắn xuất thân hàn môn, làm việc cẩn thận, sau khi cùng phòng với phu nhân thì rất ít khi gọi tỳ nữ khác đến hầu hạ.
Đỗ Yểu Yểu nôn ra mấy ngụm nước, cả người rét lạnh như rơi vào hầm băng. Dùng nước nóng lau người rồi ở trong chiếc chân ấm áp một lúc lâu, tay chân mới dần ấm trở lại.
Người xưa ra ngoài làm khách thường mang theo hai bộ y phục để dự phòng. Thẩm Giai tự sửa soạn lại qua loa, rót một chén trà nóng và đút cho người trên giường.
Đỗ Yểu Yểu hớp vài cái mới lắc đầu: “Không uống nữa.”
Thẩm Giai ngồi lẳng lặng bên giường, nàng không nhắc đến chuyện Lâm Thư Uyển rơi xuống nước, hắn cũng không hỏi.
Lúc được hắn vớt lên từ trong nước, Đỗ Yểu Yểu mơ hồ nghe được rất nhiều người hô to gọi nhỏ, hoặc bàn tán xôn xao. Chẳng hạn:
“Năm ngoái Đỗ Yểu Yểu chỉ biết õng ẹo như con vịt mắc cạn, sao năm nay lại bơi giỏi như thế?”
“Sao Thẩm phu nhân không cho vú già cứu Thư Uyển, không lẽ đợi Thẩm đại nhân đến đây, nàng ta muốn làm gì?”
“Nha hoàn nọ nói Thẩm phu nhân đẩy Lâm tiểu thư xuống nước, nhưng Thẩm phu nhân là người đầu tiên nhảy xuống cứu người, suýt nữa đã chết đuối…”
“Nha hoàn và Thẩm phu nhân, ai thật lòng đây?”

Đỗ Yểu Yểu xoa huyệt thái dương một lát mới cố gắng chống người ngồi dậy. Thẩm Giai vẫn im lặng, hắn nghi ngờ đầy bụng, cần nàng giải thích rõ ràng.
Đỗ Yểu Yểu bắt đầu nói từ ngọc bội trước: “Chàng còn nhớ đêm trừ tịch chàng đã tặng cho ta một miếng ngọc bội không?”
Thẩm Giai gật đầu, ý bảo nàng nói tiếp.
“Sau khi chúng ta chia ra, ta vào khu vườn ở hậu viện, vô tình nghe thấy hai nha hoàn của Lâm phủ thảo luận về ngọc bội của chàng.”
“Chuyện gì?”
“Họ nói ngọc bội của chàng là một cặp ngọc long phượng, chàng và biểu muội mỗi người cầm một miếng làm tín vật đính ước.”
Thẩm Giai nhếch môi: “Lời nói không có căn cứ.”
“Ta biết.” Đỗ Yểu Yểu nói tiếp: “Ngọc bội của chàng do mẫu thân cho, còn của biểu muội có lẽ do cữu cữu hoặc cữu mẫu cho. Ta đoán khi ngoại tổ phụ còn trẻ có được một cặp nữ nhi nên cố tình làm một đôi ngọc bội đó và tặng cho con mình.” Nàng cẩn thận suy đoán dựa theo những tin tức mình đã biết.
“Ừ.”
“Người nói những thứ đó chính là Thu Nguyệt bên cạnh biểu muội.”
Thẩm Giai có ấn tượng với Thu Nguyệt, nàng ta vừa cao vừa đen, đã hầu hạ Lâm Thư Uyển được một thời gian, cũng là tỳ nữ hầu hạ trên thuyền Đỗ Yểu Yểu hôm nay.
Nàng tỏ vẻ hoang mang: “Tại sao Thu Nguyệt muốn nói dối ta như vậy, nàng ta có mục đích gì? Theo tính cách trước kia của ta, ta không biết mình sẽ làm gì…” Câu cuối cùng đã ám chỉ một cách mập mờ.
Theo tính tình nóng nảy của nguyên chủ, rất có thể sẽ ngu ngốc xúc động và gây ra những chuyện không thể cứu vãn.
… Không giết chết Lâm Thư Uyển thì cũng phải lột một lớp da của nàng ta.
Việc đó chắc chắn sẽ khiến Thẩm Giai và Lâm phủ kết thù.
Đây là chuyện khiến Thần vương vỗ tay khen hay.
Đỗ Yểu Yểu có thể nghĩ ra, Thẩm Giai ngẫm nghĩ chốc lát cũng hiểu rõ.
Hắn khen: “Bây giờ Yểu Yểu thông minh lắm.”
“Gần son thì đỏ, gần mực thì đen thôi.” Đỗ Yểu Yểu mở miệng khen: “Ta đi theo chàng ba năm, nếu đầu óc không thông minh và linh hoạt một chút, đoán chừng có lẽ bị vứt bỏ đến mức không thấy bóng dáng.”
“Nói bậy.” Thẩm Giai nhẹ nhàng vỗ vào ót của nàng một cái.
“Đau…” Đỗ Yểu Yểu giả vờ la to, đẩy tay hắn ra: “Đừng lộn xộn, đang nói chuyện chính mà.”
Nàng nói tiếp: “Ta không đẩy biểu muội xuống hồ, là do Thu Nguyệt ở sau lưng đẩy ta.” Sau đó nàng vén y phục cho hắn nhìn: “Nàng ta đẩy vào eo, không biết có phải bị trật hay không, bây giờ vẫn còn đau.”
Thân thể của nguyên chủ yếu ớt, Đỗ Yểu Yểu cảm thấy lưng mình hơi nhức.
Thẩm Giai nhìn chằm chằm, một vết sưng đỏ hiện rõ rành rành trên làn da trắng nõn.
Hắn đỡ nơi đó và nhẹ nhàng xoa: “Bị thương rồi, quay về ta thoa thuốc cho nàng.”
“Được.” Đỗ Yểu Yểu ngọt ngào đáp lại, dựa vào lòng hắn và nói tới vú già.
“Không chỉ Thu Nguyệt kỳ quái, ngay cả vú già chèo thuyền cũng thế. Ta và biểu muội cùng rơi xuống nước, bà vú chèo thuyền nhảy xuống cứu chúng ta, nhưng bà ta lại kéo biểu muội vào trong hồ, khó khăn lắm ta mới hất văng bà ta ra, sau đó không dám cho các vú già khác đến gần.”
Nàng giải thích tại sao mình không cho các vú già đến cứu khi ở trong hồ, còn lớn tiếng giằng co với họ.
“Ta tin nàng, Yểu Yểu.” Thẩm Giai nắm lấy một lọn tóc rủ xuống của nàng và vén ra sau tai, sau đó hỏi ngược lại: “Nàng tin ta không?”
“Tin chứ, sao ta lại không tin chàng.” Đỗ Yểu Yểu giả vờ thề son sắt.
“Vậy tại sao nàng lại chọn để bản thân chìm xuống hồ?” Đỗ Yểu Yểu vừa định giải thích thì Thẩm Giai đã nói nghiêm túc: “Đừng cho rằng ta không thấy ánh mắt của nàng khi nhìn về phía Lâm Thư Ngạn.”
Đỗ Yểu Yểu ỷ vào việc không chỉ có một mình Thẩm Giai đến cứu để mạo hiểm ra tay, thuận tiện còm ôm suy nghĩ định tác hợp cho Thẩm Giai và Lâm Thư Uyển.
“Người khác đều nói ta đẩy biểu muội xuống nước, ta không tìm ra cách nào để chứng minh trong sạch, ngăn miệng lưỡi mọi người.” Đỗ Yểu Yểu tỏ vẻ “ta chỉ bất đắc dĩ mà thôi”.
“Nhưng đâu thể dùng tính mạng để đánh cuộc!” Thẩm Giai trách mắng, thấy nàng tủi thân bèn mềm giọng: “Nếu nàng xảy ra chuyện gì, ta phải làm sao?”
Chàng nên mở rộng hậu cung thì mở rộng hậu cung, có thể thủ thân như ngọc vì ta cả đời à?
Một ít tình cảm phức tạp tích tụ trong mắt hắn, Đỗ Yểu Yểu vô thức trốn tránh, dụ dỗ nói: “Không phải ta vẫn ổn sao, sau này không như vậy nữa.”
“Nếu nàng có chuyện gì, một ngàn Thu Nguyệt cũng không đủ đền.” Thẩm Giai buộc xiêm y của nàng lại và ôm chặt nàng: “Sở Tuân có chết cũng không giải quyết được vấn đề.”
Hắn thẳng thừng chỉ ra kẻ chủ mưu sau màn là Thần vương.
“Chuyện này làm sao bây giờ?” Đỗ Yểu Yểu nhíu mày: “Ta muốn giải thích với Lâm gia…”
“Nàng về trước đi, để ta xử lý.” Thẩm Giai nói.
“Không cần!” Đỗ Yểu Yểu từ chối: “Ta và chàng cùng đi.”
“Eo của nàng đang bị thương…” Thẩm Giai lo lắng.
“Không sao đâu.” Đỗ Yểu Yểu chắc chắn.
Lâm gia vốn đã có thành kiến với nàng, nếu Lâm Thư Uyển không giải thích rõ ràng, sợ rằng sau này Lâm gia sẽ hận nàng.
Thu Nguyệt đổi trắng thay đen, nếu nàng không đi, không chừng nàng sẽ bị hại lần nữa.
Đúng lúc này, bên ngoài vang lên tiếng gõ cửa của Lục Nhân: “Công tử, Khương phu nhân ở tiền sảnh phái người đến mời ngài qua đó một chuyến.”
Thẩm Giai và Đỗ Yểu Yểu nhìn nhau, nàng đỡ eo và làm nũng: “Chàng ôm ta đi.”

Bình luận (0)

Để lại bình luận