Chương 605

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 605

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

Chươռg 216.2 Chết lặng
Editor : Long Đế Novel
Người tɾong ngực nghẹn lại, cô quát nạt người khác hồi nào chứ? Càng đừng nói đến việc ép buộc hắn.
Hạ Hạ nghiêng người lại, đưa lưng về phía hắn rũ mắt buồn bực nói “Vậy thì thôi, cháu sẽ nghĩ biện pháp khác.”
Chu Dần Khôn chống đầu, tiến lại gần nhìn cô “Ta không đồng ý, ai dám bán cho nhóc?”
Ý của hắn chính là hắn không bán cho cô, cũng không cho phép người khác bán.
Một câu nói nhẹ nhàng bâng quơ, lập tức làm cho sự tình trở nên khó khăn.
Hạ Hạ không khỏi nhíu mày, có chút lo lắng cuối cùng sẽ nuốt lời.
Cơ thể mệt mỏi, tɾong lòng cũng có chút nôn nóng, thế mà người đàn ông phía sau còn kề sát vào cô, nhiệt độ cơ thể nóng như thiêu đốt.
Hạ Hạ cảm thấy nóng bức khó chịu, nên nhích vào tɾong.
Cơ thể đang áp sát chợt tách ra, Chu Dần Khôn lập tức ôm trở về “Làm gì, dỗi rồi?”
Thật ra thì chẳng có gì phải tức giận cả.
Hạ Hạ chỉ cảm thấy, nếu hắn đã nói thẳng là không bán, vậy cô có nói nhiều hơn nữa cũng vô dụng͟͟.
Cố gắng chống đỡ đến bây giờ, mí mắt trên dưới của cô đánh nhau, mặc dù tɾong lòng đang cân nhắc biện pháp khác, nhưng vẫn mệt mỏi đến mức sắp ngủ.
Lại không ngờ lúc này vành tai bị người sau lưng nắn bóp xoa xoa, hắn thì thầm vào tai cô “Nhóc đổi cách nói khác, nói không chừng sẽ được đó.”
Hạ Hạ nhắm mắt lại, nghe không hiểu hắn nói gì.
Hai giây sau, cô đột nhiên mở ra, hình như ý hắn là… Chỉ cần thay đổi cách nói, hắn sẽ đồng ý bán cho cô? Cô gái bất chợt tỉnh táo hơn vài phần.
Lại suy nghĩ một lát, lúc này cô mới xoay người lại.
Kết quả lại phát hiện hắn đã nhắm mắt lại, giống như đang ngủ.
Hạ Hạ sửng sốt, rõ ràng vừa rồi còn đang thì thầm vào tai cô, thế mà đã ngủ thiếp đi rồi?
Nhìn như vậy, từ ngũ quan đến đường nét của người đàn ông đều tinh xảo vừa vặn, ngay cả ánh đèn vàng ấm áp tɾong căn phòng này dường như cũng đã tính toán được góc độ, phản chiếu bóng đen trên mặt hắn, khiến đường cong càng thêm sâụ
Hắn im lặng nhắm mắt, ngậm miệng như vậy, nhìn qua tuyệt đối không đáng sợ chút nào.
Vốn định mở miệng, cô lại có chút do dự, không hiểu sao không muốn phá vỡ sự yên tĩnh này.
Bởi vì hắn vừa mở mắt ra, tầm mắt liền trở nên sắc bén và nguy hiểm.
Hắn vừa mở miệng, vậy thì từng câu từng chữ đều là cạm bẫy, thủ đoạn không thiếu, người chịu thiệt luôn là cô.
Trong lúc do dự, người đàn ông không kiên nhẫn mở mắt ra “Không nói nữa là ta ngủ đấy.”
Hạ Hạ hoảng sợ, “Không phải chú đã ngủ rồi sao?”
Bị thỏ con lặng lẽ nhìn chằm chằm như vậy, Chu Dần Khôn làm sao có thể ngủ được.
Đợi hồi lâu cô không hôn cũng không chạm, thậm chí còn ngại mở miệng, không hề có chút thành ý nào.
“Nhóc có muốn trả nợ hay không?”
“Muốn.” Hạ Hạ lập tức trả lời, nhớ lại câu nói vừa rồi của hắn, cô thăm dò nói “Vậy thêm tiền có được không? Hoặc chú đưa ra một mức giá cũng được.”
“…”
Người đàn ông cau mày khó chịu, “Chu Hạ Hạ, nhóc cảm thấy ta không có tiền bằng nhóc sao?”
Còn dám kêu ra giá, khẩu khí cũng ngạo mạn quá rồi.
Nói cho cùng, di sản của Chu Diệu Huy không nên trả lại cho cô.
Hạ Hạ khó hiểu “Thêm tiền cũng không được sao ạ?”
Chu Dần Khôn nghe tới tiền là phiền, không thèm để ý tới cô nữa.
Hai người đều không nói lời nào, tɾong phòng cứ như vậy chìm tɾong im lặng.
Một lúc lâu sau, Hạ Hạ mở miệng trước, “Vậy… Chú có thể cho cháu một ít được không?”
Nghĩ tới nghĩ lui, cô mua không tính là quá nhiều, phỏng chừng số tiền ít ỏi đó hắn căn bản sẽ không để vào mắt.
Có lẽ hắn muốn đổi lấy bằng cái khác, chỉ là cô không đoán ra được mà thôi.
Lần này không phải là mua, mà là muốn.
Chênh lệch một chữ, rơi vào tai người đàn ông lại có ý tứ h0àn toàn khác.
Thỏ con hỏi mượn hắn đồ, làm sao mà không cho chứ.
: Long Đế Novel Cầu ánh kim ạ

Bình luận (0)

Để lại bình luận