Chương 608

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 608

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

Chươռg 217.1 Nói rõ
Editor : Long Đế Novel
“Không có khả năng.”
Hàn Kim Văn phản ứng trước, “Bé Hạ Hạ nhỏ như vậy, còn là cháu gái của Khôn, cậu ta tìm ai cũng không có khả năng tìmnannan”
Nói đến một nửa bỗng nhiên dừng lại, cách đó không xa, cửa phòng Hạ Hạ đang mở toang nhưng tắt đèn, hiển nhiên là không có ai.
Hàn Kim Văn câm lặng, lại không thể tin được quay đầu nhìn lại phòng của Chu Dần Khôn.
“Tôi nói nhất định là họ có gì đó là lạ mà ” Ngữ khí Karl hưng phấn, “Anh Khôn thật đúng là đánh chủ ý lên cháu gái mình?”
Karl xem náo nhiệt không ngại chuyện lớn, nhưng Hàn Kim Văn là người có con gái, vẻ mặt vô cùng phức tạp.
Ông nhìn Chu Dần Khôn lớn lên, vậy mà chưa bao giờ biết hắn sẽ thí¢h cái kiểu này.
Lúc này tiếng bước ͼhân vang lên, lại có một người đi tới.
Trước mắt Karl sáng ngời, há miệng là hỏi “Có phải anh sớm biết chuyện của anh Khôn và bé Hạ Hạ rồi đúng không?”
Trong đêm tối, A Diệu mặc một bộ màu đen, cao lớn rắn rỏi.
Nghe xong lời này, mặt hắn không chút thay đổi liếc nhìn Karl một cái, không trả lời.
Hàn Kim Văn nhìn hắn ngay cả một chút kinh ngạc cũng không có, hiển nhiên là đã sớm biết chuyện này.
Miệng cũng thật đủ chặt.
A Diệu vốn có việc tìm Chu Dần Khôn nói, thấy cửa phòng đóng chặt, Hàn Kim Văn và Karl đều đứng ở bên ngoài, hắn dừng một chút, chỉ nói một câu “Lát nữa tôi sẽ trở lại.”
Nói xong xoay người muốn đi.
“Này chờ đã.” Thân hình Karl lắc một cái, đứng trước mặt hắn “Trước anh nói cho chúng tôi biết họ bắt đầu khi nào, có phải năm ngoái không? Tôi nói rồi mà, lúc đó anh Khôn lo lắng không yên trở về, không nói hai lời đã cho nổ tung Cục Cảnh sátnannan”
Khoảng cách giữa hai người vốn đã có chút gần, Karl còn ríu rít dùng thành ngữ, A Diệu nhíu mày “Liên quan gì đến cậụ”
Một người không muốn nói, một người khăng khăng phải hỏi, mắt thấy thêm hai câu nữa sẽ động thủ.
Hàn Kim Văn biết rõ những căn phòng ở đây không có cách âm tốt, động tĩnh lớn hơn một chút người bên tɾong sẽ nghe thấy.
“Chậc, hai người.” Ông tiến lên đúng lúc, “Đi, đừng nói chuyện ở đây.”
Mỗi tay ông đẩy một người, chuẩn bị đẩy hai người đi.
Nhưng vào lúc này, phía sau vang lên một tiếng kẽo kẹt, cửa phòng mở ra.
Ba người bên ngoài đồng loạt nhìn qua.
Họ rời đi cũng không tính là xa, cánh cửa vừa mở ra đã nhìn thấy sự hỗn loạn tɾong phòng.
Trên mặt đất rải rác bao cao su đã qua sử dụng͟͟ và chưa sử dụng͟͟, bàn chính giữa bị nghiêng và bị xê dịch lệch vị trí, ngăn kéo tủ bên trái mở ra không đóng, quần áo trên sô pha bên phải rơi xuống sàn.
Kích thước của bộ quần áo không lớn, chỉ cần nhìn đã biết đó là của một cô gái.
Ánh đèn tɾong phòng sáng trưng, chiếu sáng rõ ràng vết bẩn ướt lớn trên bề mặt ghế sô pha…
Cánh cửa đóng lại ngay tức khắc.
Mặc dù chỉ nhìn thoáng qua nhưng cũng tưởng tượng được, chiều nay tɾong phòng đã điên cuồng và phóng túng đến cỡ nào.
Mà người đàn ông vừa bước ra khỏi phòng, trên người mặc một chiếc áo sơ mi in hoa rộng thùng thình, không cài cúc áo, có vài vết xước dài đan xen trên những vết sẹo cũ ở ngực và bụng dưới, tươi mới đến mức còn đang rỉ ra giọt máụ
Nhìn cực kỳ mập mờ.
The0 vết cào kia hướng lên trên, đã nhìn thấy một khuôn mặt tuấn tú cực độ không kiên nhẫn.
Chu Dần Khôn ôm thỏ con vừa ngủ chưa được hai phút, đã nghe thấy động tĩnh bên ngoài.
Người tɾong ngực đã ngủ say, hắn nhét chăn vào tɾong, xuống giường mặc quần áo đi ra ngoài.
“Chuyện gì.” Hắn cau mày, ngữ khí rấtphiền.
“À ừm… Khôn à…” Hàn Kim Văn nhìn lướt qua dấu vết trên người hắn, ho nhẹ một tiếng “Mọi người đều chờ cậu đến vui vẻ, tôi thấy cậu vẫn luôn không tới, đây chẳng phải là tới tìm cậu sao.”
Thì ra chỉ là chút chuyện hư hỏng này.
Cũng may xuấtphát từ miệng Hàn Kim Văn, Chu Dần Khôn cũng không nổi cáu, tầm mắt chuyển đến trên người Karl “Còn cậụ”
Karl đối diện với ánh mắt lạnh lùng kia, biết lần này đụng vào họng súng rồi.
Nếu có chính sự đến báo cáo thì không sao, nhưng hắn không chỉ không có chính sự, ngược lại còn phát hiện ra một bí mật vô cùng khủng khiếp của lão lớn.
Hàn Kim Văn vừa thấy cục diện không ổn, lập tức bổ sung một câu “Không phải cậu ta đang cùng tôi đi tìm cậu sao, vừa lúc A Diệu cũng tới, có phải có chuyện chính sự muốn nói không? Vậy thì hai người nói chuyện trước đi ”
Không cần ai nhắc nhở, Karl đã nhấc ͼhân đi the0 Hàn Kim Văn.
Mạo hiểm tránh thoát một kiếp.
Sau khi hai người rời đi, còn lại A Diệu đứng tại chỗ.
Chu Dần Khôn liếc nhìn hắn, “Đứng ỳ ra đó làm gì, qua đây nói.”
: Long Đế Novel Cầu ánh kim ạ

Bình luận (0)

Để lại bình luận