Chương 61

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 61

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

Giọng nói của Thẩm Ám từ ngoài cửa truyền đến, hơi thở mang theo lo lắng bất an, “Bạch Lê! Em có ở bên trong không?!”
Bạch Lê vội vàng lau đi nước mắt trên mặt, hướng tới cửa nói: “Em, em có.


Thẩm Ám dừng lại, cố gắng hạ giọng, “Em khóc à?”
“Không có.

” lông mi Bạch Lê run lên, một giọt nước mắt lại rơi xuống.

“Mở cửa.

” Thẩm Ám nói, “Để anh nhìn thấy em.


“Không, không được.

” Bạch Lê khóc và lắc đầu.

“Ngoan, mở cửa đi.

” Thẩm Ám thấp giọng dỗ dành cô, “Em không trả lời cuộc gọi của anh, anh lo lắng muốn điên lên, mở cửa ra, cho anh gặp em, được không?”
Bạch Lê lắc lắc đầu, nhưng ngón tay cô ấy vẫn run rẩy mở cửa.

Thẩm Ám vừa bước vào đã thấy cô gái nhỏ khóc đỏ cả mặt, mặt đầy nước mắt, mũi đỏ bừng, cả người còn đang thở gấp.

Anh ôm cô vào lòng và đau khổ hỏi: “Có phải là tối qua anh làm em bị thương không?”
Bạch Lê vừa khóc vừa lắc đầu.

“Là do anh sao?” Anh nhẹ giọng hỏi.

Cô vẫn lắc đầu, nước mắt rơi lã chã.

Thẩm Ám dùng đầu ngón tay lau đi nước mắt, nhẹ giọng nói: “Ngoan, đừng sợ, nói cho anh biết, ai bắt nạt em, anh giúp em đánh lại được không?”
“Không được ….

hu hu ….

” Bạch Lê khóc lớn hơn, cô thở hổn hển, cả hai vai đều run run vì khóc, “Xin…lỗi ….


Đến lúc này, cô vẫn đang xin lỗi.

Thẩm Ám đau khổ đến mức không biết phải làm gì, ôm người vào trong lòng, cúi đầu và hôn, nhẹ nhàng nói, “Anh ở đây, đừng sợ gì cả.


Sự bất bình và chua xót trong lồng ngực Bạch Lê đã tích tụ đến cực điểm.

Lúc này, cô nắm chặt góc áo của người đàn ông, ghé vào trong vòng tay của anh khóc lớn lên.

Thẩm Ám không biết, ngoại trừ Đới Mi, Bạch Lê sẽ không bao giờ khóc như thế này trước mặt người thứ hai.

.

Bạch Lê bị Thẩm Ám lôi kéo ra ngoài.
Cô không đeo kính râm và khẩu trang, khi kéo xuống dưới lầu thì cả người cô vẫn căng thẳng, ý thức vẫn chưa hoàn toàn tỉnh táo, nước mắt cũng còn đọng trên mí mắt.

Khi Bạch Lê được Thẩm Ám kéo dọc theo vườn hoa thì nước mắt khó khăn lắm mới ngừng lại được.
“Đi, đi đâu vậy?” Cô giơ tay lau đi nước mắt, âm thanh mang theo giọng mũi dày đặc, trọng tâm cơ thể càng không tự giác được mà lùi về phía sau, muốn trở về nhà.
“Mua ít đồ ăn.” Thẩm Ám nắm tay cô, giúp cô kéo mũ và lau khô những giọt nước mắt rồi lại tiếp tục kéo đối phương đi về phía trước.
Ở khu nhà bên cạnh có một cửa tiệm bánh mì, Thẩm Ám ghé vào đó, ngoài ba phần bánh ngọt thì anh còn gọi thêm một ly sữa nóng và một phần đồ uống lạnh.
Bạch Lê chờ anh ở cửa, ngay cả khi bên trong cửa hàng chỉ có một nhân viên thì cô cũng không dám đi vào.
Thẩm Ám cầm mấy túi đồ bước ra, dẫn Bạch Lê đi về phía khu nhà, ở sâu bên trong đó có một cái đình nghỉ mát.

Anh đặt túi đồ xuống, tìm khăn giấy lau sạch sẽ mặt trên của ghế đá, sau đó mới để Bạch Lê ngồi xuống.
Đêm qua trời mới đổ cơn mưa, không khí trong buổi chiều mang theo cảm giác trong lành mát mẻ, ánh mặt trời ấm áp xuyên qua những chiếc lá chiếu xuống bên dưới, trên mặt đất xuất hiện những vệt nắng vàng nhạt.
Vài chú chim sẻ trên cây kêu ríu rít, phía xa là âm thành ồn ào náo nhiệt của bọn nhỏ cùng tiếng cười của những người lớn, cho dù không nhìn thấy rõ người nhưng Bạch Lê vẫn có thể tưởng tượng được cảnh gia đình hạnh phúc hòa thuận hiện ra trước mắt.
Tâm trạng của cô không lý do gì mà thả lỏng.
Thẩm Ám lấy ra một phần bánh ngàn lớp vị xoài trong túi đưa đến trước mặt cô, lại cầm nĩa đưa sang, “Chúng ta trao đổi một bí mật với nhau được không?”
Ngón tay nhận lấy chiếc nĩa của Bạch Lê run lên, cũng không nói chuyện.
Thẩm Ám cầm ly sữa nóng mở ra đưa cho cô, chính mình cũng cầm ly đồ uống lạnh hớp một ngụm rồi nói, “Thật ra anh còn người thân, ba mẹ anh đều khỏe mạnh.

Bình luận (0)

Để lại bình luận