Chương 61

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 61

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

Tròng mắt màu đen dữ tợn mở trừng trừng, trong nháy mắt bị nhìn trúng, Hạnh Mính run rẩy khóc lóc.

“Nguyên Tuấn Sách, Nguyên Tuấn Sách.” Cô cảm thấy mình đã làm sai. Mọi chuyện không nên như thế này, rõ ràng vừa rồi anh còn giống như nhân loại bình thường, xin cô vuốt ve, hiện tại anh lại biến thành yêu quỷ.

Xích sắt nổ tung, cả sợi bị chia năm xẻ bảy bay tán loạn khắp nơi, cuối cùng rơi xuống thảm, phát ra tiếng vang nặng nề, khối sắt liên tiếp không ngừng vỡ vụn.

Chân Hạnh Mính không may mắn bị một khối sắt nặng đập trúng, cô cong người, ôm lấy đầu gối, tiếng la đau đớn bị mắc kẹt trong yết hầu, một bàn tay to lạnh như băng đã kiềm chặt cổ cô, chậm rãi nhấc cả người cô lên không trung.

Ngực trái vẫn cắm linh phù, Nguyên Tuấn Sách giơ tay, không chút lưu tình, nắm lấy linh phù đang tỏa ra ánh sáng chói mắt, từ từ rút nó ra khỏi ngực.

Lòng bàn tay bị kiếm phù sắc bén vạch ra vết thương, thân thể anh đã đóng băng, máu căn bản không thể lưu chuyển, cũng không chảy ra nữa.

Ngoại trừ bên mắt phải còn là tròng mắt của nhân loại, cả khuôn mặt anh lúc này đã biến thành đầu lâu khủng bố trong các bộ phim kinh dị, toàn bộ là xương trắng, không có thịt người, tràn ra ánh sáng sắc lạnh u lam.

Giọng nói của Nguyên Tuấn Sách linh hoạt kỳ ảo sâu kín: “Cái lão bất tử kia không nói với cậu, thân thể tôi bách độc bất xâm sao?”

Hạnh Mính bị treo lơ lửng giữa không trung, hai chân không ngừng giãy giụa, đá đá không khí, bàn tay nhỏ bắt lấy những ngón tay đang túm chặt cổ mình, muốn mạnh mẽ bẻ gãy ngón tay anh.

Mái tóc màu bạc dài như thác nước, chảy xuống mặt đất, Nguyên Tuấn Sách ưu nhã thong dong nghiêng đầu: “Bạn học Hạnh, cậu thật sự muốn giết tôi sao?”

Hai chân đong đưa lung tung càng mạnh mẽ, đá lên đùi anh.

Hồ Anh Tài chống khung cửa, giọng nói đè nép, sợ quấy rầy chút thần trí mơ hồ của anh, thấp giọng cảnh cáo: “Yêu Sách, hiện tại ngươi vẫn còn chút nhân tính, nếu còn không khống chế không được chính mình, người trong tay ngươi sẽ bị ngươi sống sờ sờ bóp chết!”

Nguyên Tuấn Sách ngẩng đầu nhìn về phía anh ta, ánh mắt toát ra vẻ vô tình, tựa hồ đã quên anh ta là ai.

Nâng tay lên, lòng bàn tay nhắm ngay anh ta, ngọn lửa yêu thình lình xuất hiện trước mặt Hồ Anh Tài trước mặt.

Hồ Anh Tài hoảng sợ, lập tức chạy ra ngoài cửa, chọn một cái cửa sổ trên hành lang, dứt khoát nhảy xuống, vụt một cái, trong nháy mắt biến thành hồ ly, ngọn yêu hoả sau lưng truy giết không tha, đánh trúng cái đuôi lông xù xù, ngọn màu lam lửa đốt cháy một ít lông tóc, còn có chút khói bay lên.

Cánh tay lại bị đánh, Nguyên Tuấn Sách nhìn lại.

Gương mặt Hạnh Mính đã trướng thành màu xanh tím, sức lực của cánh tay đang đánh anh cũng yếu dần dần, tròng mắt trắng dã. Móng tay đen dài của Nguyên Tuấn Sách đã khảm vào cổ cô, tạo ra một vết rách nhìn thấy ghê người.

“Bạn học Hạnh, trả lời tôi.” Chút nhân tính còn sót lại chỉ dùng để chất vấn cô, cố chấp muốn biết xem có phải cô thật sự muốn giết chết anh hay không.

Hạnh Mính dùng móng tay gãi gãi mu bàn tay anh, thật ra cô muốn liều mạng nói chuyện, muốn giải thích, nhưng anh không cho chút cơ hội thở dốc nào, dường như muốn cô hàm oan mà chết.

Nhìn thấy Hạnh Mính không thở nổi, đầu lưỡi đỏ thắm thè ra, đầu lưỡi mềm mại đàn hồi như thạch trái cây, nước miếng kéo sợi nhỏ, chảy ra khỏi khóe miệng.

Nguyên Tuấn Sách cúi người, hôn xuống. Một ngụm ngậm lấy đầu lưỡi đang thè ra của cô, giống như đã chấp nhận lời xin lỗi của cô.

Hạnh Mính sắp hít thở không thông mà chết, lại còn bị hôn môi. Nguyên Tuấn Sách lại không quan tâm đến đầu lưỡi kia nữa, tham lam vói vào trong miệng cô. Không biết học được cách hôn lưỡi ở đâu, anh như hận không thể đè kín yết hầu cô, lấp kín nó bằng nước bọt.

Đến tận khi hai chân Hạnh Mính dần dần dừng giãy giụa hai chân, anh mới cong lưng, vừa bóp cổ hôn môi, vừa chậm rãi đặt có lên mặt đất, lúc này buông lỏng tay.

Hạnh Mính muốn ho khan, nhưng miệng vẫn bị chiếm đoạt, chỉ có thể thở dốc trong miệng anh. Đầu lưỡi bị cắn, còn bị lôi ra bên ngoài, cô nhanh chóng phối hợp, sợ một khi Nguyên Tuấn Sách có chút không hài lòng, sẽ lại bóp chặt cổ cô, ép cô khó thở đến thè lưỡi.

Tròng mắt màu đen của Nguyên Tuấn Sách lúc này đã phủ kín dục vọng, gương mặt dần dần biến thành mặt người, làn da tái nhợt nổi lên màu hồng phấn, phá lệ mê hoặc.

Chính Nguyên Tuấn Sách cũng không biết mình biến thành người từ khi nào, anh vẫn đang tận tình say mê, lấy việc liếm mút nước miếng trong miệng cô làm vui. Miệng anh rất lớn, còn cố sức mở to, như hận không thể nuốt cả người cô vào trong bụng. Yết hầu một lần lại một lần cuộn lên cuộn xuống, nuốt hết toàn bộ nước miếng và máu tươi của cô.

Môi bị cắn đến chảy máu, cực kỳ đau đớn, Hạnh Mính gian khổ ngẩng đầu, mở đôi mắt sung huyết, nhìn thấy đôi mắt đen lạnh lẽo của anh, trong đó có ánh sáng sắc nhọn.

Tựa như dã thú ẩn núp trong đêm đen, đánh giá con mồi đang chạy trốn khắp nơi. Hẳn là anh đang tinh tế cân nhắc xem sau khi bắt được cô, thì nên hạ đao từ đâu để cắt ra nhấm nháp.

Mái ngói trên nóc nhà nổ tung, một làn sóng lực lượng vô hình cuộn trào trong chủ điện, đẩy phăng các đạo sĩ ra ngoài, có người nện vào thân cây, có người đập vào cái giếng bên cạnh.

Bảy người bị cỗ lực lượng này phản phệ, nội lực bị tổn thương sâu sắc, thậm chí, phương trượng chùa Linh Đồ còn hộc ra một ngụm máu. Trong phòng, các trụ long chấn động, phát ra âm thanh, cơn gió lốc vốn đang xoay quanh nóc nhà trong chớp mắt cũng biến mất không thấy, mặt trời dần lộ ra sau tầng mây.

Tùng Nhai đứng lên, đi nâng Tĩnh Đình đang ngã ngồi trên mặt đất dậy, anh ta che ngực, nuốt một ngụm máu trong cổ họng nuốt xuống, nhìn về phía huyết linh cách đó không xa đang bắt đầu chấn động.

Cái huyết linh kia, là Hạnh Mính.

“Tiểu Hạnh, còn bé ——”

Phương trượng chùa Linh Đồ lập tức cắt ngang lời định nói của Tùng Nhai: “Tôi thấy đồ đệ của Tĩnh Đình ông cũng quá không được đi! Chuẩn bị lâu như vậy, còn lãng phí một tên đồ đệ, nội lực của chúng ta đều bị phản phệ, giờ đừng nói là con yêu kia, đến nửa hồn của nó cũng không đánh lại. Ông nhìn xem, ông còn có một lần ngàn năm để tu luyện sao! Không bao lâu nữa, chúng ta đều phải chết! Đây đều là báo ứng! Báo ứng!”

Ngọn gió không rõ nguồn gốc lướt qua lòng bàn chân Hạnh Mính rồi cuốn cả người lên, trực tiếp đáp cô ra ngoài, sống lưng “Phanh” một tiếng, đụng phải ván cửa, cô đau đến chết lặng, ngồi rũ tại đó, cánh tay cứng còng buông thõng hai bên sườn, cơn đau choán hết lí trí, trong lúc mơ hồ cô nhìn thấy Nguyên Tuấn Sách giơ tay về phía cô.

Lòng bàn tay nhắm ngay vào cô, Hạnh Mính lập tức phát hiện có chuyện không ổn.

“Đừng mà!”

Cô chịu đựng cảm giác xương cốt đau nhức, cố gắng bò sang một bên khác, nhưng cơ thể yếu ớt nào địch nổi yêu thuật của anh, khoảng không trống rỗng bên cạnh bỗng hiện lên một ngọn lửa âm u, đốt thẳng bả vai cô.

“A!” Hạnh Mính vung tay lên chỗ bả vai, muốn đập tắt lửa, nhưng hỏa yêu bất diệt, không những thế một phần da trên tay cô còn bị thiêu cháy xém. Hạnh Mính hoảng loạn cởi núi áo sơmi, vội vàng vứt chiếc áo sơ mi vừa cởi sang một bên, áo sơ mi màu xanh lục hoạ tiết ô vuông vốn tràn đầy sinh cơ giờ lại sắp bị đốt thành tro, thảm thương không nỡ nhìn.

Bình luận (0)

Để lại bình luận