Chương 61

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 61

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

Chuyện Dịch Nhữ không nhìn thấy như cổ vũ sự điên cuồng của Hạ Cảnh Chiêu, gần như là anh chịch cô mà không hề kiêng dè gì. Tiếng nước dâm mị và tiếng thân thể va chạm dây dưa vang lên, Dịch Nhữ cắn răng chịu đựng suốt cả buổi, không để mình kêu rên một tiếng nào.

Hàng mi ướt át run rẩy trong đêm, cô không nhìn thấy gì, không thể giãy giụa, chỉ có thể sờ lung tung trên bồn rửa mặt, cuối cùng cô không còn chút sức lực gì, hoàn toàn nằm sấp xuống để mặc thân thể bị đùa giỡn.

Hạ Cảnh Chiêu đã chịch cô rất nhiều lần, lúc cô vừa bị bắt về đây, gần như là bị chịch mọi lúc. Chẳng bao lâu sau, cô lại bị ép thức tỉnh khát khao làm tình, sóng tình rục rịch lên ngôi, đôi mắt mơ màng khép hờ, xuân tình bị đẩy lên cột mốc thăng hoa cao nhất.

Thân thể Dịch Nhữ giãy giụa một cách mất kiểm soát, hầu hết những lúc bị chịch, cô chỉ phát ra hai loại âm thanh, một là tiếng rên khi bị chịch tới cao trào, hai là tiếng chiếc chuông trên mắt cá chân.

Hạ Cảnh Chiêu lại buộc chuông lên cổ chân cô, mỗi lần cô bước đi, sẽ có tiếng vang ở mắt cá chân. Khi cô nằm dưới người Hạ Cảnh Chiêu, tiếng chuông kia sẽ vang lên như tiếng nhạc.

Lần nào Hạ Cảnh Chiêu cũng rót vào rồi lau sạch cho cô.

Hình như anh không ngại chuyện Dịch Nhữ không nói chuyện với mình, chỉ cần anh xác định cô còn sống là được.

Nhưng không phải vậy, anh ta còn điên hơn những gì Dịch Nhữ tưởng tượng rất nhiều.

Hôm nay, Dịch Nhữ tỉnh lại, cô nhận ra chuyện lạ, cô cứng đờ trong giây lát.

Không khí lạnh thấu xuống, cô có thể nghe thấy tiếng gió, cô không nằm trên giường mà là sàn nhà lạnh lẽo, ở nơi gió lùa, cũng không mặc quần áo.

Cô lảo đảo chống tay ngồi dậy, sờ xuống cổ chân, sợi xích vẫn còn đó.

Dịch Nhữ hoảng sợ đứng dậy, hoảng hốt mò mẫm xung quanh nhưng không tìm thấy gì, chỉ có thể đi đứng trong phạm vi mười mét là sợi xích sẽ bị kéo căng.

Dịch Nhữ vẫn bị trói ở đâu đó, cô đi qua đi lại nghĩ các cách để đo thử, phát hiện mình bị trói nhốt trên một giá trưng bày triển lãm có đường kính mười mét, sợi xích ở chân nằm giữa trung tâm giá trưng bày đang giam cầm cô.

Cô không nhìn thấy gì, chỉ cảm thấy rất lạnh, cô cuộn người lại, ngồi ở giữa chỗ xiềng xích trói mình, ôm lấy bản thân để tìm chút cảm giác an toàn.

Cô không biết ai đang nhìn mình, cũng không nghe thấy gì ngoại trừ tiếng gió đơn điệu, nhưng cô không muốn cầu cứu, chỉ im lặng suy sụp.

Hạ Cảnh Chiêu ngồi trong thính phòng trên cao, lẳng lặng nhìn cô.

Ánh đèn từ trên cao chiếu thẳng vào đần Dịch Nhữ, chiếu sáng thân thể cô, tiếc là cô không thấy gì, chỉ có một mình Hạ Cảnh Chiêu thấy được, đêm nay anh là khán giả duy nhất.

Từ đầu tới cuối Dịch Nhữ không hề phát ra âm thanh, nhìn có vẻ không kích động cho lắm, ngoài sợi xích trên chân va chạm, kêu leng keng vài lần lúc đầu, sau đó cô chỉ ngồi im, cuộn mình nằm dưới đất như đã chết.

Dịch Nhữ rất lạnh, cô lại nhớ tới cơn ác mộng khi cô mình chết.

Tuổi thơ chưa kết thúc, cha đã đi rồi, mẹ tự sát khi cô vào lớp mười, sau đó là đến người cô ruột. Tất cả những người thân lần lượt ra đi đột ngột, sau đó Hạ Cảnh Chiêu lúc trước cũng đi, bây giờ anh còn chưa về, mà người nhốt cô là một con quỷ.

Cô không biết mình sống sót có ý nghĩa gì, cô cũng muốn đi.

Bỗng nhiên Dịch Nhữ nghe thấy tiếng thở dốc.

Không, à tiếng thở dồn dập của loài động vật, càng lúc càng gần cô hơn. Âm thanh càng lúc càng lớn, là âm thanh của dã thú! Chỉ cần nghe tiếng là có thể tưởng tượng ra cảnh nó chảy nước dãi ròng ròng nhìn chòng chọc vào con mồi.

Bình luận (0)

Để lại bình luận