Chương 61

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 61

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

: Buổi Họp Lớp Giả Trân
Mật Mật bước xuống xe, trái tim đập một nhịp hẫng. Cô không muốn đến cái nơi này một chút nào. Buổi họp lớp này, nói trắng ra, là một cái ổ khoe mẽ. Nhưng Lăng Nhiễm muốn cô đi. Anh nói, anh muốn “vợ” của anh được người ta ngưỡng mộ, chứ không phải lấm lét như một con chuột trốn trong nhà cũ.
Anh thậm chí còn tự tay chọn cho cô bộ váy voan hàng hiệu mỏng tang, thứ vải vóc đắt tiền ôm siết lấy từng đường cong non nớt, khiến cô có cảm giác mình như một món đồ trưng bày lộng lẫy.
“Ối giời, Mật Mật đấy à?”
Giọng nói chua loét vang lên. Mấy cô bạn học cũ đứng túm tụm trước cửa nhà hàng. Ánh mắt họ như dao cạo, lướt từ đầu đến chân Mật Mật, cố tìm ra một vết xước trên viên kim cương.
“Lâu không gặp, Mật Mật… Lấy chồng xong nhìn ‘sang’ hẳn ra nhỉ?” Một cô cố tình nhấn chữ ‘sang’, ý tứ không cần nói cũng hiểu.
“Nghe nói cậu lấy được chồng đại gia à? Xe đưa cậu tới… hình như là hàng xịn đấy?”
Mật Mật chỉ khẽ gật đầu, đeo chiếc kính râm to bản như một lớp khiên che giấu sự khó chịu. Cô đưa mắt tìm Khúc Linh, người bạn duy nhất cô thật sự muốn gặp.
Mấy cô gái kia thấy cô không mặn mà, càng được đà lấn tới, giọng điệu chuyển từ châm chọc sang tò mò giả lả:
“Sao lại không xuống xe? Mật Mật, mau kêu chồng cậu xuống đây bọn tớ xem mặt cái nào. Giấu kỹ thế?”
“Đúng đó, có gì mà không dám cho người ta nhìn? Hay là… chồng già lắm hả?”
Mật Mật lùi lại một bước, định quay gót trở về chiếc xe việt dã đang đỗ lặng lẽ bên đường. Cô thà về nhà chịu Lăng Nhiễm “hành hạ” còn hơn đứng đây nghe mấy lời ong vò vẽ này.
Đúng lúc đó, cửa xe bật mở.
Lăng Nhiễm bước ra. Anh vẫn trong bộ sơ mi đen và quần tây thẳng tắp. Nhưng hôm nay, dường như có một thứ hào quang vô hình tỏa ra từ anh. Anh đang nghe điện thoại, lông mày hơi nhíu lại, vẻ mặt bận rộn nhưng đầy quyền lực.
Anh không thèm liếc nhìn đám phụ nữ đang há hốc mồm kia, đi thẳng tới chỗ Mật Mật. Anh cúp máy, vẻ mặt lập tức dịu đi, nhưng vẫn mang theo sự chiếm hữu không thèm che giấu.
“Bảo bối, em quên túi xách này.”
Anh đưa cho cô một chiếc túi xách phiên bản giới hạn, thứ mà mấy cô gái kia chỉ dám nhìn qua tạp chí.
Rồi, trước mặt tất cả mọi người, Lăng Nhiễm cúi xuống, đặt lên má Mật Mật một nụ hôn. Nụ hôn không phải lướt qua, mà có chút nấn ná, như một con dấu đóng lên vật sở hữu của mình.
“Lát nữa ăn xong cứ quẹt thẻ của anh thanh toán cho các bạn. Anh phải xử lý chút việc, xong sẽ qua đón em.” Anh nói đủ lớn để mọi người cùng nghe.
Lăng Nhiễm quay lưng đi, tao nhã và dứt khoát, để lại một đám phụ nữ hóa đá.
Mật Mật tội nghiệp nhìn chiếc túi trong tay. Cô đâu có biết nó là phiên bản giới hạn gì. Lăng Nhiễm mua cho cô cả đống, nói là thấy ven đường tiện tay thì mua. Mấy cái túi này ở nhà, cô còn dùng để… đựng quần lót và vớ.
“Là… là hàng thật kìa…” Một cô gái run rẩy giơ điện thoại lên, cô ta vừa liều mạng chụp trộm cái khóa kéo và tra mã code.
“Trời ơi, cái này… cái này là phiên bản giới hạn toàn cầu. Chủ sở hữu: Mật Mật.”
Tất cả mọi ánh mắt lập tức thay đổi. Sự khinh khỉnh biến mất, thay vào đó là một thứ cảm xúc hỗn tạp của ghen tị, nịnh bợ và thèm thuồng.

Bình luận (0)

Để lại bình luận