Chương 61

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 61

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

“Ngay cả đến không gian riêng tư của mình cũng bị anh ấy lắp camera theo dõi.”

“Sao có thể chứ…”

Vú nuôi bất ngờ thốt lên.

Tô Từ quay đầu lại mỉm cười với bà, cô nhẹ giọng nói: “Vú cũng không tin phải không nhưng anh ấy thật sự đã làm như thế.”

“Hai đứa bé này cũng là do anh ấy bắt con sinh ra, chứ không phải do sơ suất.”

Bàn tay của Tô Từ đặt trên bụng mình vuốt nhẹ.

Từng lời nói của cô nghe qua trông có vẻ rất nhẹ nhàng nhưng ý nghĩa của mỗi câu nói lại là những chuyện rất kinh khủng.

Vậy mà Tô Từ lại có thể nói ra một cách bình tĩnh như vậy.

Có lẽ vú nuôi không biết, để có thể nói một cách bình tĩnh như hôm nay thì đã có rất nhiều lần cô vừa khóc vừa gào lên nói cho cha mẹ mình nghe. Chỉ mong bọn họ đứng về phía cô một lần

Nhưng vẫn không có một ai đau lòng cho cô.

Từ đó Tô Từ đã đóng chặt trái tim của mình lại và khóa chặt tất cả cảm xúc vào bên trong, không để ai nhìn thấy nữa.

Nhờ vậy mà cô đã trưởng thành từ rất sớm.

Sinh nhật của Tô Từ đến gần thì bụng cô càng to ra hơn.

Bây giờ cô không thể làm gì hết, ngay cả ngồi dậy cũng phải nhờ người đỡ lên.

Hôm nay là chủ nhật, Nghiêu Thần không đến trường.

Sáng sớm hắn cùng cô dùng bữa.

Tô Từ vác bụng lớn từng bước đi xuống lầu rồi ngồi xuống ghế.

Mỗi động tác đều vô cùng khó khăn và tốn sức.

Nghiêu Thần đặt tay lên bụng cô xoa nhẹ nói: “Đêm qua hai đứa quậy quá khiến mẹ ngủ không ngon rồi.”

Vùng bụng hoàn toàn yên tĩnh, giống như hai đứa trẻ bên trong đã ngủ hết nên không quậy phá nữa.

Vú nuôi đang bày thức ăn ở bên cạnh, thấy thế liền cười nói: “Bây giờ thì ngủ rồi, tối mới bắt đầu quậy.”

“Đúng vậy.”

Nghiêu Thần bật cười, cúi xuống hôn lên bụng cô.

Tô Từ cụp mắt nhìn hắn, dưới mắt cô đã xuất hiện quầng thâm do nhiều ngày không ngủ được.

Sau đó bọn họ bắt đầu dùng bữa sáng.

Nghiêu Thần đút cho cô một muỗng mỳ ý và hỏi: “Một tuần nữa là đến sinh nhật của em rồi, Từ Từ muốn quà gì.”

Tô Từ nhai mỳ ý trong miệng, sau khi nuốt hết mới nói: “Em muốn có một chiếc điện thoại.”

Động tác của Nghiêu Thần chợt dừng lại, hắn nâng mắt nhìn cô.

Tô Từ cúi đầu không nhìn hắn.

“Em nói gì, nói lại cho anh nghe xem.”

Hắn bỏ muỗng nĩa xuống, cầm khăn tay lên lau tay.

Vú nuôi ở bên cạnh lo lắng thay Tô Từ.

Nhưng cô vẫn tỏ ra bình tĩnh, ngẩng đầu lặp lại lời mình vừa nói: “Em muốn có một chiếc điện thoại cho riêng mình.”

Đôi mắt Nghiêu Thần sâu thẳm nhìn cô, hắn khẽ cười nói: “Không phải trước kia anh đã trả lời câu hỏi này của em rồi sao?”

Tô Từ mím môi, bàn tay đang đặt trên bụng có chút run lên.

Cô lại nói: “Em lớn rồi, em cần một chiếc điện thoại riêng.”

Chát…

“Cậu chủ…”

Ngay khi cô vừa dứt lời thì một cái tát lập tức rơi xuống má. Sau đó là tiếng kêu giật mình của vú nuôi.

Đầu Tô Từ ngã sang một bên, bên má bị tát vừa châm chít vừa tê.

Cô giơ tay sờ lên má mình, nó nhanh chóng sưng lên, chạm vào liền cảm nhận được cơn nóng rát.

Nghiêu Thần nắm lấy càm cô, kéo lại.

“Nếu em đã quên thì anh sẽ nhắc lại một lần cho em nhớ.”

Bên trong đôi mắt hắn hiện ra ánh sáng sắc lạnh, lặp lại lời nói xưa một lần nữa: “Không được!”

“Cả đời này em đừng mơ cầm được chiếc điện thoại trên tay.”

Nước mắt chảy xuống, Tô Từ mệt mỏi nhìn hắn.

Trong mắt chứa đầy tuyệt vọng và thống khổ.

“A…”

Bụng đột nhiên đau nhói khiến cô phải hét lên.

Không ngờ Tô Từ lại bị sinh non.

Cô chỉ mới mang thai được gần tám tháng. Theo dự tính của bác sĩ thì sau sinh nhật của cô thì mới đến ngày sinh.

Tô Từ được Nghiêu Thần tức tốc đưa tới bệnh viện. Vú nuôi đi theo bên cạnh nhìn cô đau đến mức đổ mồ hôi thì lo lắng không thôi.

“Cô chủ cố lên, chúng ta gần tới bệnh viện rồi.”

Bình luận (0)

Để lại bình luận