Chương 61

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 61

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

Nhanh như vậy mà đã đến lúc sống chung rồi, tiến triển giữa cô và Khương Yển có hơi nhanh quá không?
Nhưng nghĩ đến chuyện xảy ra hôm nay, cô lại hơi không dám ở một mình nữa, có lẽ vẫn nên nghe lời theo anh lên lầu thu dọn hành lý vậy.
————

Trần Vũ Hàm vốn dĩ chỉ muốn đơn giản đóng gói vài bộ quần áo, những thứ còn lại đợi ngày mai rồi tính sau.
Nhưng khi bắt đầu thu dọn lại nhịn không được mang càng lúc càng nhiều hơn.
Khương Yển nhìn cô kéo chiếc vali thứ hai để sang một bên, sau đó lại lấy ra chiếc va li thứ ba bắt đầu thu xếp tiếp, anh cũng không sốt ruột, ngồi một bên im lặng chờ.
Anh hận không thể dọn hết toàn bộ phòng trên tầng hai của cô sang bên chỗ anh, sau này sẽ không cho cô cơ hội tách ra ở riêng nữa.
Quan trọng hơn nữa là, bây giờ anh cũng cần chút thời gian để dập tắt cơn giận trong lòng.
Hôm nay, lúc xuống xe nhìn thấy tên Lý Mặc đó khiến anh cảm thấy cả người không được thoải mái, nhưng không ngờ vậy mà sau lưng anh ta lại làm ra chuyện như vậy.
Đi vào trong phòng, thứ đầu tiên anh nhìn thấy là chiếc qυầи ɭóŧ bị ném trên mặt đất, anh tức giận đến mức gần như mất hết lý trí, may là Trần Vũ Hàm kéo tay anh lại mới khiến anh kìm lại cơn thịnh nộ.
Cô gặp phải chuyện như vậy đã rất sợ rồi, anh không hy vọng cơn giận của mình lúc này lại dọa cô sợ thêm, vừa rồi lúc xuống lầu, rõ ràng anh đã thấy cô trở nên sợ hãi trước sự thay đổi thái độ của anh.
Khương Yển duy trì lý trí, thấy cô cuối cùng cũng đã thu dọn đồ đạc xong xuôi, nói: “Hôm nay chỉ cần mang theo mấy bộ quần áo phải chụp và máy ảnh qua bên kia là được, em sẽ mang qua đó trước để xem xem nhà anh có chỗ chụp ảnh phù hợp chưa, nếu không có thì tối mai em sẽ mở một phòng để chụp.”
“Ừm.”
Phía sau truyền đến tiếng trả lời nặng nề, Trần Vũ Hàm quay đầu nhìn lại thì thấy Khương Yển còn đang nhìn chằm chằm bộ quần áo đã bị ném vào trong thùng rác.
Tâm trạng của cô vừa mới thoải mái hơn lại trở nên nặng nề, cô bước tới kéo anh đang ngồi trên giường đứng dậy, bắt đầu kéo ga trải giường, cuối cùng gấp gọn chăn nệm lại, nói: “Những thứ này đều không cần nữa, quá buồn nôn.”
“Ngày mai anh đến xử lý vậy, em cũng đừng động vào, đợi sau khi tìm được nhà mới, anh sẽ mua lại toàn bộ chăn nệm, không cần mấy thứ này nữa.”
“Không cần đâu, còn nhiều cái mới trong tủ của em, bỏ đi, đừng nhìn nữa, đến phòng thay đồ bên kia lấy đồ giúp em đi.”
Trần Vũ Hàm kéo Khương Yển ra ngoài, trong đầu còn đang nghĩ xem phải mang cái gì đi, cái gì có thể tạm thời để lại.
Còn chưa được hai bước, cô liền nhìn thấy có người đi vào dưới tầng một, nhìn kỹ lại thì đó chẳng phải là tên biếи ŧɦái Lý Mặc sao!
Sau khi Lý Mặc và Tiểu Đào cùng nhau tan làm rời đi, nghe Tiểu Đào từ chối chuyện gặp mặt hẹn hò, sau đó lại nhận tiền lương bán thời gian mà Trần Vũ Hàm bảo cô ấy chuyển cho anh ta, cuối cùng thì anh ta đã tách khỏi Tiểu Đào.
Anh ta vốn dĩ muốn tìm một chỗ tùy tiện ăn gì đó rồi quay trở lại phòng trọ của mình, nhưng sau khi đi loanh quanh một hồi thì anh ta lại quay lại tiểu khu của Trần Vũ Hàm.
Anh ta vốn không định quay lại, bởi vì anh ta biết Trần Vũ Hàm và Khương Yển có hẹn với nhau, chuyện này có thể dễ dàng đoán được ra, cô mặc loại nội y tình thú lẳиɠ ɭơ đó, vừa thấy Khương Yển có chút nhan sắc, vẻ ngoài khá đẹp trai liền không nhin được mà lén lút nháy mắt quyến rũ, báu vật tuyệt vời như cô, chỉ cần là đàn ông đều sẽ không nhịn được, cho nên buổi tối Khương Yển nhất định cũng sẽ tới đây.
Nhưng khi Lý Mặc đến gần đó, không nhìn thấy chiếc xe van cũ nát của Khương Yển đâu, trong lòng bắt đầu thả lỏng, thầm nghĩ lỡ như bản thân đoán sai, Trần Vũ Hàm đêm nay muốn một thân một mình thì sao.

Bình luận (0)

Để lại bình luận