Chương 61

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 61

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

Hôm nay là ngày nghỉ, Vương Hàn suy nghĩ một hồi, có lẽ nên đưa Hiểu Lan Yên đi chơi đâu đó. Đằng nào thì bác Trần cũng xin phép về quê rồi, ở nhà chỉ có mỗi hai vợ chồng, chẳng lẽ lại cả ngày đem cô lên giường hung hăng “chèn ép”? Như vậy thì sợ cái lưng nhỏ của vợ hắn sẽ vỡ ra mất! Vương Hàn vừa nghĩ tới đây đột nhiên thấy buồn cười vô cùng. [Tác giả: *đang tưởng niệm sự biến thái của chính mình*]

Phải rồi, nhắc mới nhớ, vợ hắn từ sáng đã biến đi đằng nào rồi? Vương Hàn thoải mái bước xuống dưới nhà, lại thấy bàn ăn đã chuẩn bị bữa sáng sẵn sàng, nhưng là chỉ có phần của một người, còn Hiểu Lan Yên thì đang khoác áo bông co ro ngồi ở sô fa phòng khách để xem hoạt hình. Vương Hàn thấy hơi kì lạ nhưng vẫn ngồi xuống bàn ăn, trước khi ăn miếng trứng ốp la liền hỏi:

– Yên Yên, em ăn chưa?

Một mảng im lặng…

Gì thế? Không có tiếng trả lời? Vương Hàn thấy kì lạ, liền đi tới bên sô fa, ngồi xuống gần cô hỏi tiếp:

– Bà xã, không ăn sáng à?

Hiểu Lan Yên rõ ràng nghe thấy, nhưng vẫn một mực im lặng, chẳng nói chẳng rằng, chỉ là thủy chung hướng mắt về phía TV. Vương Hàn thấy sự kiện có một không hai này thì lo sợ phát điên, vội đưa tay đặt lên vầng trán trắng mịn của cô, miệng không ngừng hỏi han:

– Yên Yên, sao thế?

– Sao không trả lời anh?

– Bà xã, em đau ở đâu à?

Nhưng Hiểu Lan Yên không những không thèm mở miệng, lại còn lạnh lùng quay sang lườm hắn nữa chứ! Vương Hàn lần đầu tiên trong đời thấy trời đất chao đảo một phen, vợ ngoan vợ hiền của hắn hôm nay chắc chắn là có tâm sự gì rồi. Đang định mở miệng nói gì đó với cô, chợt chuông điện thoại lại reo vang làm cắt đứt suy nghĩ của hắn.

Hiểu Lan Yên chỉ biết rằng sau khi nghe cuộc điện thoại đó, hắn chỉ nói một câu tạm biệt cô liền vội vàng vọt đi mất. Cô buồn bã đứng lên, tắt TV, thu dọn lại bàn ăn rồi lầm lũi đi lên phòng.

Vương Hàn tới chiều tối trở về, thấy đèn trong nhà tắt tối om, chột dạ mà vội vàng kêu ầm tên cô. Trong lòng hắn lúc này vô cùng sợ hãi, tại sao tự dưng lại tắt hết đèn, chẳng lẽ, vợ hắn… Không thể! Vương Hàn tự chấn an mình không thể đánh mất lý trí, nhanh chóng chạy lên tầng hai, mở cửa vào phòng. Nhìn bóng dáng nhỏ bé của Hiểu Lan Yên ngồi trên giường, hắn mới có thể thở phào nhẹ nhõm. Nhưng vì sao vai cô lại run lên thế kia?

Vương Hàn thất thần chạy lại, ôm lấy cô, vén lên mái tóc đen mượt, để lộ ra gương mặt đầm đìa nước mắt. Hắn sợ tới hồn vía tung bay, vội vàng nâng mặt cô lên hôn lấy hôn để, tay không ngừng lau đi nước mắt của cô, bắt cô nhìn thẳng vào mình:

– Yên Yên, xảy ra chuyện gì?

Hiểu Lan Yên vẫn chỉ im lặng. Mùi nước hoa đàn bà trên cơ thể hắn làm cô thực sự buồn nôn vô cùng, tức giận tột cùng, đẩy mạnh hắn ra, giọng điệu mang đầy phẫn nộ cùng uất ức:

– Kệ tôi, sao anh không đi nữa đi, còn về làm gì.

Vương Hàn lúc này phải nói là bất ngờ tới há hốc mồm, lại tiếp tục được nghe cô nói:

– Trên người thì toàn nước hoa đàn bà, tôi chịu không nổi. Tránh xa ra đi!

Nghe thì có vẻ là cường quyền lắm, nhưng thực chất là càng mắng lại càng nhỏ, dần dần mấy lời hờn dỗi của Hiểu Lan Yên chỉ nhỏ như tiếng muỗi kêu, cuối cùng biến thành nỉ non nũng nịu trong nước mắt, làm cái người bên cạnh nghe mà tim chỉ muốn tan chảy. Quả thực từ trước tới nay làm gì có người nào dám trước mặt Vương Hàn thốt ra những lời như vậy, thế nhưng thật sự khi chúng thốt ra từ miệng Hiểu Lan Yên, vì sao lại đáng yêu động lòng người đến thế? Vợ hắn, là đang ghen đó mà! Ghen tới mụ mị bùng nổ rồi! Vương Hàn trái lại cô thì mừng rỡ hạnh phúc ra mặt. Đúng là ngốc nghếch, hắn yêu thương cô còn không hết, hơi đâu mà tìm phụ nữ khác chứ! Chỉ là dạo này công ty hắn muốn kí kết với một công ty lớn nước ngoài, nhưng nữ giám đốc công ty đó lại một mực muốn hẹn hò cùng hắn, kết cục hôm nay ý định bại lộ nên đã bị hắn dẹp tan ý định kí hợp đồng.

Bình luận (0)

Để lại bình luận