Chương 61

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 61

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

Lắc đầu.
Lại lắc đầu.
“Cái khác”
Giọng nói trầm ổn một lần nữa vang lên.
Phỉ Nhược thật sự không hiểu nổi, không phải sắp lên máy bay về nước ư. Sao lại lôi cô đi mua sắm vậy chứ.
Đã vậy còn khó tính, bắt cô thay hết bộ đồ này đến bộ đồ khác.
Anh không mệt nhưng cô thì mệt sắp chết rồi.
Nhìn gương mặt của nhân viên xem, cũng không ổn hơn cô chút nào đâu.
“Anh muốn thế nào chứ?”
“Xấu”
Ok, cô ổn.
Chỉ một từ “xấu”, cũng đủ lý do để cô phải đổi bộ khác rồi.
Xấu, xấu.
Có con mắt anh xấu ấy.
Phỉ Nhược oán than trong lòng, một lần nữa lê tấm thân vào bên trong.
Lần cuối, nếu còn không hợp ý thì anh tự đi mà thay.
Nhân viên lại đem vào cho cô một bộ váy, nhìn thoáng qua thì bình thường, nhưng khi mặc vào…
Có gì đó sai sai.
“Cái này, có vẻ không ổn”
Cô lúng túng nói với nhân viên, cũng không biết vì sao lại lúng túng.
Bộ váy này, có phải quá mức khiêu gợi rồi không.
Hở không hở, kín không kín. Nhìn sao cũng thấy, không ổn.
“Đây là dựa trên yêu cầu ông Đường đưa ra”
Chị nhân viên nghe cô nói thì lấy Thiếu Minh ra làm cái cớ. Nhưng đây cũng là yêu cầu anh đưa ra thật mà.
Phỉ Nhược thoáng thở dài, lại gật gật đầu, chậm rãi bước ra ngoài.
Thiếu Minh nhìn người con gái trước mắt, con ngươi hơi nheo lại.
Biểu cảm thế này là sao?
Lại không vừa ý?
Quả nhiên.
“Vào trong đi”
Phỉ Nhược nghe anh nói, cơn giận thật sự bùng phát, không nói một quay gót vào trong.
Hừ, không thay nữa.
“Các cô ở ngoài đi”
Sau khi Phỉ Nhược đùng đùng đi vào, Thiếu Minh nhàn nhã mà đứng dậy, bỏ lại một câu cho nhân viên rồi nối gót theo cô.
Những người còn lại…
???
“Tên khó tính, khó ưa”
Phỉ Nhược đứng trước gương, vừa lầm bầm vừa chật vật cởi chiếc váy ra.
Aaa, sao khó ra vậy chứ?
Khi đã bực bội một việc gì đó, con người thật sự, dễ nổi nóng.
Cô loay hoay, cuối cùng cũng kéo dây kéo xuống được một chút, chưa kịp vui mừng, một tiếng “xoẹt” vang lên.
“Không cần cởi”
Thiếu Minh vừa nói vừa kéo khóa lên, lại ôm lấy eo cô nhìn vào gương.
“Rất đẹp”
Phỉ Nhược như người trong cõi mộng, chưa kịp hình dung chuyện gì.
Anh vuốt ve eo cô, đầu tựa lên vùng vai trắng mịn.
Kiểu váy cúp ngực, quyến rũ vô cùng.
“Sao tự nhiên nổi hứng đi mua sắm vậy?”
Phỉ Nhược phần nào đã bớt giận, nhẹ giọng hỏi anh.
“Ngày đặc biệt”
Đặc biệt?
Phỉ Nhược dường như mơ hồ rồi, vắt hết óc ra cũng không biết ngày đặc biệt trong lời anh nói là gì.
Quái lạ, rõ ràng không có gì mà.
“Ngày gì?”
“Từ từ sẽ biết, bây giờ thì cùng anh đi đến đây”
Anh vừa dứt lời liền kéo cô đi, còn không biết từ đâu xuất hiện một cái áo khoác mà choàng cho cô.
Xinh đẹp thế này, cũng chỉ mình anh được nhìn.
Thiếu Minh ra vẻ bỉ ẩn làm cô vô cùng tò mò. Trong vô thức mà đi cùng anh.
“Thích cái nào?”
Phỉ Nhược ngơ ngác nhìn đống trang sức trước mắt, đa số đều là nhẫn.
Cơ thể bỗng chốc căng thẳng, lại có chút hồi hộp.
Anh là muốn tặng nhẫn cho cô sao?
Phỉ Nhược đánh ánh mắt một lượt, chợt sự chú ý bị thu hút bởi một chiếc nhẫn riêng biệt.
Chiếc nhẫn được đặt trong một ô kính riêng, đường nét thanh mảnh nhẹ nhàng, điểm nhấn là bông hoa mẫu đơn ngọc bích trong suốt. Cô thích vì sự tinh khiết của nó.
“Đây là một trong mười sản phẩm đáng giá nhất cửa hàng. Mà loại này, chỉ có duy nhất một chiếc trên thế giới”
Như nhận ra ánh mắt chăm chú của Phỉ Nhược, người quản lí nhanh chóng đưa đẩy lời nói.
Đáng giá vậy sao? Giá cả chắc trên trời. Cô nên từ bỏ thì hơn.
Phỉ Nhược đánh ánh mắt đi chỗ khác, trong tích tắc lại sững sốt khi nghe  giọng nói của anh.
“Lấy cho cô ấy thử đi”
Anh sao lại không nhìn được sự yêu thích trong ánh mắt của cô chứ. Cả việc, tiếc tiền cho anh.
“Không cần, em không thích lắm”
“Chỉ thử thôi mà”
Thử một chút chắc cũng không sao nhỉ?
Còn chưa chắc nó sẽ vừa.
Phỉ Nhược tiến tới, nhân viên đã chuẩn bị sẵn, cẩn thận mà đeo vào cho cô.
Thật đẹp.
Hazz, đeo vào làm gì để luyến tiếc vậy chứ.
Nhìn xem, sao lại vừa như in vậy.
Ông trời à, ông tạo ra chiếc nhẫn này là giành cho tôi sao, vậy cũng nên cho tôi tiền để mua nó chứ.
Phỉ Nhược lòng oán thán, lại dứt khoát cởi ra, mỉm cười trao trả lại cho nhân viên.
“Cảm ơn”
Thiếu Minh nảy giờ im lặng chợt lên tiếng.
Anh vậy mà thật sự chỉ để cô thử thôi.
“Đi thôi”
Thiếu Minh nhìn thoáng chiếc nhẫn lại dắt tay Phỉ Nhược bỏ đi.
Gì vậy?
Hóa ra anh không có ý định tặng nhẫn cho cô sao?
Phỉ Nhược thoáng hụt hững, lòng chùn xuống.
Cô vậy mà lại ảo tưởng. Ngốc, quá ngốc.
————
Sân bay thành phố A.
Đúng là đi đâu cũng không bằng nhà mình.
Phỉ Nhược thoải mái hít thở bầu không khí tại quê nhà.
Tâm trạng tốt hơn rất nhiều.
Từ chuyện chiếc nhẫn hụt với việc đi máy bay cả ngày trời làm cô mệt mỏi không thôi.
Đến bây giờ khi nghĩ lại chiếc nhẫn, cô lại thấy khó chịu, khó chịu cho sự ảo tưởng của mình.
“Chú để xe ở đây rồi về trước đi”
Là giọng của Thiếu Minh, anh đang nói chuyện với tài xế riêng.
Sao không để chú ấy chở về luôn chứ?
“Lên xe”
“Hả? Ò”
Cô chậm rãi lên xe. Cơ thể thật sự quá mệt mỏi. Cô chỉ muốn nhanh chóng được tựa lưng nghỉ ngơi, trở về với chiếc giường thân yêu.
Phỉ Nhược nhìn khung cảnh xung quanh dần chuyển động, thích thú ngắm nhìn.
Dần dần, cô phát hiện ra gì đó.
“Đây đâu phải hướng về nhà”
“Phải”
Phải?
Có nhớ rõ là hướng ngược lại mà. Đây là con đường chính, nhà bọn họ làm sao đi được hướng này chứ. Không lẽ còn đường nào khác.
Thiếu Minh nhìn vẻ ngơ ngác của cô thì khẽ cười.
Thật sự là hướng về nhà mà.
Hết chap 61.

Bình luận (0)

Để lại bình luận