Chương 61

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 61

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

“Như thế nào? Em đau lòng? Hắn là của em?” Phượng Dạ Hoàng dùng ngón trỏ khơi mào cằm nàng, lãnh mị nhìn xem nàng.

Nàng trở lại dùng lãnh nhãn,“Anh căn bản là cố tình gây sự! Anh ấy là học trưởng tôi tại Thanh Dương đại học nhận thức, một mực rất chiếu cố tôi.”

“Có bao nhiêu chiếu cố em? Trên giường cũng có sao?”

“Anh ····” Nàng đáy mắt xẹt qua bi thương thần sắc, như là đã nhận định nàng là nữ nhân chơi bời, vì cái gì còn muốn cố ý nhục nhã nàng?

Nàng trong mắt bi thương làm cho hắn đau lòng, hắn ôm sát nàng,“Thực xin lỗi.” Hắn tiến đến bên tai nàng, môi mỏng khẽ mở, nói thật nhỏ.

Hắn nói qua sẽ không để cho nàng lại thương tâm, nhưng mà hắn lại không kiểm soát, hắn không thể chịu đựng được trong mắt nàng có nam nhân khác tồn tại.

Nàng mở to mắt, vẻ mặt khiếp sợ. Nàng không nghĩ tới sẽ có khả năng nghe được lời xin lỗi của hắn, kiêu ngạo như hắn làm sao có thể nói lên hai từ đó. Đây đại biểu cái gì? Nàng không muốn đoán.

“Phượng thiếu gia, chúng ta thật sự chỉ là bằng hữu.”

Một bên Tần Tử Vương không biết tình huống, chỉ thấy Phượng Dạ Hoàng sắc mặt âm trầm nên hắn lo lắng mở miệng.

Phượng Dạ Hoàng cùng Phượng Dạ Diễm hừ lạnh, đối với hắn không có gì hảo sắc mặt.

Tô Mộ Thu tránh ra lồng ngực của Phượng Dạ Hoàng, cố gắng bình tĩnh, quay đầu nhìn về phía Tần Tử Vương,“Học trưởng tìm em có chuyện gì không?”

“Tiểu ···” Chữ “Mộ” tại Tần Tử Vương tiếp xúc đến Phượng Dạ Hoàng cùng Phượng Dạ Diễm hai người lãnh triệt ánh mắt lập tức nuốt vào trong,“Em một tuần lễ không có tới trường học, cũng không xin nghỉ, anh ···· a không, trường học lo lắng em có thể hay không xảy ra chuyện gì, cho nên để cho anh thử liên lạc.” Không nghĩ tới lại liên lạc tới Phượng gia .

Đằng sau câu nói kia hắn không dám nói ra miệng. Nàng cùng Phượng gia có quan hệ thật sự làm cho hắn rất khiếp sợ, hoàn toàn ngoài ý định.

Nàng ôn nhu cười,“Thật có lỗi không có xin nghỉ, làm học trưởng phiền toái, liên lụy anh phải đặc biệt chạy tới đây một chuyến.”

Tần Tử Vương từ lúc đến đây cũng lộ ra cái mỉm cười duy nhất,“Không có gì, đây hẳn là trách nhiệm của hội học sinh.”

“Ha ha ···” Nàng nở nụ cười,“Học trưởng như vậy phụ trách, em có phải là thêm lực giúp học trưởng công tác?”

“Đó là đương nhiên a!” Tần Tử Vương cười nhìn xem nàng.

Một mực không nói chuyện Sở Ngự như cũ chỉ là một mặt nghiền ngẫm, Phượng Dạ Hoàng cùng Phượng Dạ Diễm sắc mặt càng ngày càng âm trầm, Phượng Dạ Diễm khẽ quơ tay, một cái nữ bộc đi tới trước mặt hắn.

“Đem hai cái tiểu quỷ mang tới.”

Sở Ngự, Tô Mộ Thu, Tần Tử Vương nghi hoặc nhìn hắn, vẻ mặt khó hiểu.

Chốc lát, song bào thiếu nữ ôm Sở Mạc Sở Nhưng xuất hiện.

“Cậu!” Bọn họ vẻ mặt kinh hỉ, phóng xuống mặt đất, lập tức không thể chờ đợi xông vào Sở Ngự trong ngực.

“Tiểu quỷ, cậu rất nhớ các con, các con có cậu a ko?” Sở Ngự sủng nịnh ôm chặt hai cái nho nhỏ thân thể.

“Có a! Nhớ…rất nhớ…!” Sở Mạc Sở Nhưng mãnh liệt gật đầu, vẻ mặt thành thật, dường như e sợ hắn hội không tin.

“Ha ha ···· cậu thật yêu các con.” Hắn xoa mũi hai người.

“Lại đây.” Phượng Dạ Hoàng lạnh giọng nói.

Sở Mạc Sở Nhưng nặng nề hừ một tiếng, cuộn người tại ngực Sở Ngự giả bộ như không có nghe đến.

“Ngoan a!” Sở Ngự vỗ vỗ đầu bọn họ,“Nghe lời, các con xem, mẹ ở đằng kia !”

Bọn họ quay đầu, chứng kiến Tô Mộ Thu bị kẹp ở giữa Phượng Dạ Hoàng cùng Phượng Dạ Diễm.

“Mẹ.” Bọn họ nhảy xuống ngực Sở Ngự chạy tới trước mặt Tô Mộ Thu, trước khi thân thể chạm được nàng liền bị xách đến trong ngực Phượng Dạ Hoàng cùng Phượng Dạ Diễm.

“Quên ta và các ngươi nói qua cái gì?” Phượng Dạ Diễm hỏi được nhu hòa, cười tà nhìn xem trong ngực Sở Nhưng.

Sở Nhưng quay đầu không nhìn hắn, đáng thương nhìn qua Tô Mộ Thu,“Mẹ.”

Tô Mộ Thu muốn ôm Sở Nhưng, duỗi ra tay lại bị Phượng Dạ Diễm đè xuống, nàng bất đắc dĩ nói,“Anh······”

Tần Tử Vương nghe được Sở Mạc Sở Nhưng gọi Tô Mộ Thu là mẹ thì hé ra khuôn mặt tuấn tú trắng xanh, nhìn xem bốn người bọn họ khuôn mặt tương tự nhau, một lòng dần dần chìm xuống.

“Cô ấy liền hài tử đều có , anh nên biết, từ vừa mới bắt đầu, anh sẽ không có bất luận cái gì phần thắng, đừng vọng tưởng đánh lên chủ ý với cô ấy.” Phượng Dạ Hoàng thâm thúy nói, phượng mắt không che dấu đối Tần Tử Vương chán ghét.

Cùng là nam nhân, hắn nhìn ra được hắn trong ánh mắt khát vọng, hắn chán ghét nam nhân khác ngấp nghé nữ nhân của hắn.

“Tôi······” Tần Tử Vương quẫn bách cúi đầu xuống,“Tôi không có.”

Phượng Dạ Diễm hừ lạnh,“Có hay không chính ngươi rõ ràng nhất.”

Tô Mộ Thu cau chặt mi tâm, nhìn xem Tần Tử Vương, quay đầu trừng mắt Phượng Dạ Hoàng cùng Phượng Dạ Diễm,“Các anh quả thực không thể nói lý!”

“Ha ha ···” Một bên Sở Ngự cười đến đau cả hông.

Khó thấy được Hoàng cùng Diễm sẽ như thế ngây thơ, cùng hai cái tiểu hài tử đồng dạng. Những người khác không thấy được thật sự là lỗ vốn , ha ha ····

Bình luận (0)

Để lại bình luận