Chương 61

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 61

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

Tình cành Đàm Ngư lo lắng vậy mà thật sự xảy ra, một giống đực hốt hoảng từ xa chạy đến, tiếng gọi của anh ta khiến Đàm Ngư giật mình, vội vàng đứng dậy chỉnh trang lại quần áo.

Ý Hiên ho hai tiếng, sau đó ra cửa xem xét.

“Tộc trưởng… giống cái nhà tôi… khó sinh…” Anh ta vừa thở dốc vừa nói những câu ngắt ngoãng, trên khuôn mặt rắn rỏi của thú nhân ngày ngày vào sinh ra tử với thú dữ trắng bệnh, hiện lên nét sợ hãi khó có thể kiềm chế: “Cầu xin người mau cứu cô ấy…”

Nói chưa dứt lời liền quỳ rụp xuống, điên cuồng dập đầu xuống nền đá.

“Tây Lệ Á đâu?” Sắc mặt Ý Hiên cũng dần trở nên nghiêm trọng. Hiện tại mới đầu đông, thú hoang cùng thú nhân lang thang đều đang sung sức, nếu để hương vị máu sinh nở của thú nhân giống cái bị bọn chúng ngửi thấy mà xông tới tấn công thì vô cùng nguy hiểm.

“Bà ấy đang ở hang của tôi…” Thú nhân không kìm nén được từng tiếng nấc.

Thông thường những chuyện này đều là do Tây Lệ Á xử lý, thú nhân thường sinh vào cuối mùa đông, sớm như vậy đã sinh, khả năng cao chỉ có thể là sinh non. Với trình độ đỡ đẻ cùng y tế ở nơi này, thì cả mẹ cả con giống cái đó đều gần như không có khả năng sống sót.

“Xử lý” kia, chỉ có cách chôn sống cả hai mẹ con bọn họ.

Ngăn không cho mùi máu sinh nở lan ra, thu hút nguy hiểm tới cho mọi người trong tập.

Trước đây không còn cách nào khác, cho dù toàn tộc đều rất đau lòng nhưng cũng chỉ đành chấp nhận. Cho đến khi Đàm Ngư tới nơi này, thú nhân giống đực kia ôm một chút hi vọng, liều mạng vượt qua gió tuyết chạy đến đây, chỉ mong có thể cứu được người đầu ấp tay gối cùng con hắn một mạng.

“Đưa tôi đi.” Đàm Ngư đã sớm chạy vào thu dọn thuốc vào giỏ, khoác lên người một tấm da thú dày.

Ý Hiên hóa rắn, cuốn cô trong đuôi của hắn ngăn gió tuyết. Cùng giống đực kia vượt gió bão tới hang của hắn ở giữa núi.

Còn cách xa tới hơn trăm mắt, đã nghe thấy tiếng giống cái kia gào thét.

Đàm Ngư chỉ là người bình thường, không ngửi được gì khác biệt. Nhưng Ý Hiên đã sớm nhăn mặt bởi mùi máu tanh nồng đậm. Xà Húc lo lắng đợi trước cửa.

Bên trong hang động, Tây Lệ Á ngồi bên cạnh sản phụ, một tay không ngừng lau đi mồ hôi và máu,một tay nắm lấy cánh tay sản phụ như muốn truyền thêm sức lực.

Sản phụ nằm trên giường đá, máu chảy không ngừng, sắc mặt đã sớm trắng bệch, dùng hết sinh lực gắng sức rặn vẫn không thể nào sinh được đứa trẻ.

Xà Húc nhìn giống đực vừa mới trở về, vỗ vai hắn.

Nhìn tình hình bên trong, xem ra giống cái đó khó lòng qua khỏi. Xà Húc ra ngoài trước tiên đào một cái hố vừa lớn vừa sâu, còn chất ở trong đó một đống củi không nhỏ.

Giống đực kia tuyệt vọng ngồi xuống bên cạnh giống cái của hắn, nước mắt không còn kìm được mà rơi xuống.

Đàm Ngư cũng là lần đầu thật sự chính tay đỡ đẻ, dù sao ở hiện đại, cho dù là vùng thôn quê nhỏ, những việc sinh nở này mọi người đều đã đến bệnh viện, không cần nhờ tới người như cô. Cô căng thẳng nhìn sản phụ đang lăn lộn trên bàn đá.

“Đã cho cô ấy uống gì chưa?” Đàm Ngư hỏi Tây Lệ Á.

“Đã uống thuốc cầm máu… nhưng đều không đỡ.” Tây Lệ Á đứng lên nhường vị trí cho Đàm Ngư, thở dài trả lời.

“Vậy người hãm giúp con nhân sâm.”Đàm Ngư liếc mắt nhìn bã thuốc bên cạnh, lấy ra nhân sâm quý giá, đưa cho Tây Lệ Á và thú nhân giống đực kia: “Anh giúp tôi đun một nồi nước sôi.”

Nói rồi quay ra tập chung vào sản phụ.

“Đừng căng thẳng.” Ý Hiên ở bên cạnh, dịu dàng lên tiếng động viên.

“Đừng sợ, bình tĩnh lại, đừng rặn nữa.” Đàm Ngư kiểm tra nhiệt độ của sản phụ, sau đó cất giọng hướng dẫn cô ấy: “Thở đều, giữ sức.”

“Đừng lo cho tôi…cứu con tôi… cứu con tôi…” Sản phụ khóc lóc nức nở. Cô ấy biết rõ cả mình và đứa nhỏ đều khó lòng giữ mạng, nhưng vẫn còn hi vọng cho đứa con nhỏ củ mình, chỉ cần gắng sức sinh ra, cho dù người mẹ mất mạng, đứa trẻ vẫn sẽ có cơ hội được sống: “Mổ… mổ bụng tôi.”

Bình luận (0)

Để lại bình luận