Chương 61

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 61

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

Sáng sớm, Tô Mật ôm theo chú chó nhỏ mập mạp đi dạo tɾong vườn hoa, sao nó lại mập được như vậy nhỉ, cô quyết định đặt tên cho nó là “ tiểu trư”. Tiểu trư là món quà sinh nhật của anh tặng cô, hừ cũng không tệ lắm
Tiểu trư đang ngoan ngoãn nằm tɾong lòng cô đột nhiên giãy xuống đất, chạy nhanh về phía trước, sợ nó đi lạc cô hấp tấp chạy theo. Thật vất vả mới đuổi kịp, tiểu trư của cô đang chạy quanh một cô gái, đuôi nó vẫy tít lên tỏ vẻ vui mừng.
Cô gái ấy quay lưng về phía cô dịu dàng vuốt ve bộ lông mềm mại của nó, tên tiểu tử này được người ta vuốt ve lại lộ một bộ dáng hưởng thụ nữa kìa, nhìn cảnh này không hiểu sao Tô Mật lại cảm thấy không thoải mái.
Nhưng cô gái này là ai vậy, chắc chắn cô chưa từng gặp cô gái này bao giờ, cô ấy đang cầm trên tay dụng cụ tỉa hoa nhưng trên người lại không mặc đồng phục giúp việc như những người khác.
Tô Mật tò mò lên tiếng
“Cô…. là ai?”
Cô gái kia giật mình quay lại nhìn cô, lần này Tô Mật đã nhìn rõ người trước mắt, gầy yếu nhỏ bé là những từ cô nghĩ tới lúc này. Cô gái không thấp cũng không cao, cô ấy cao hơn cô một chút.
“Tôi là…tôi…tôi….”
Tô Mật ngạc nhiên nhìn cô gái lúng túng trước mặt, lắp bắp nói mãi không được một câu, cô có làm gì khiến cô ấy khẩn trương đâu
Đúng lúc quản gia đi tới phá vỡ tình trạng bế tắc giữa hai cô gái, qua lời của quản gia Tô Mật biết đây là Đàm An An, chính là cô gái mà anh kể cho cô nghe sáng nay, vì cứu cô ấy mà anh lỡ hẹn với cô. Tô Mật thươռg cảm cho cuộc đời nhiều bất hạnh ấy quyết định tha thứ cho anh, hai người làm lành ôm ấp một hồi anh mới chịu rời giường đi làm.
Cô gái nhỏ nở nụ cười thật tươi, thân thiện chào hỏi
“Em gọi chị là chị Tiểu An nhé, em là Tô Mật, chị cứ gọi em là Mật Mật. Sau này có chuyện gì cần giúp chị cứ nói với em a.”
Đàm An An nhìn cô gái nhỏ gật đầu
“Cảm ơn.” không khí lúng túng ban đầu đã tan đi không ít.
Cô gái nhỏ mỉm cười ngọt ngào với cô rồi ôm chú cún con rời đi.
Đàm An An lặng người nhìn theo bóng dáng xinh đẹp dần khuất sau lối rẽ, cô bé ấy giống như nàng công chúa sống tɾong lâu đài mà các câu chuyện cổ tích thường nói, nghĩ tới chiếc váy lấp lánh trên người cô bé ấy, Đàm An An cúi xuống nhìn lại chiếc váy đã cũ bạc màu của mình… không sao cả, Đàm An An tự an ủi bản thân.
Chiếc kéo đột nhiên cắt vào tay, cô a lên một tiếng, đáy lòng cô một mảng chua xót. Cô biết cô bé đó là ai rồi…
Ngày hôm qua ngồi trên xe trở về cùng với người kia, cả người anh toát ra sự lạnh lùng nhưng bàn tay vuốt ve con chó con lại vô cùng dịu dàng. Con chó con mắt tròn xoe nhìn cô, có thể đã quen biết từ trước nên hôm nay nó đã chạy đi tìm cô.
Xe vừa dừng tɾong sân, anh liền vội vã ôm theo chú chó nhỏ rời đi, ánh mắt hân hoan khác hẳn tɾong xe. Dưới ánh mắt khó hiểu của cô, trợ lý Kỳ đi cùng “chậc chậc” hai tiếng rồi nói cho cô biết, anh vội vã như vậy để đi gặp người mình yêu, chắc hẳn con chó con ấy là món quà anh tặng cô ấy.
Đàm An An không biết cảm giác lúc đó của mình là gì nữa.
Trước khi rời đi trợ lý Kỳ còn tốt bụng khuყên cô hãy quên quá khứ đi, hãy bắt đầu cuộc sống mới… còn nói thêm nhiều điều nữa nhưng cô đều nghe không vào.
Cô bé Tô Mật ấy… là người anh yêu…

Bình luận (0)

Để lại bình luận