Chương 61

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 61

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

“Anh …”

Ánh mắt cậu ta đầy vẻ khó tin,

“Anh dám dùng súng bắn em?”

Giang Dã Sâm bế Tả Đồng lên, trừng mắt tức giận nhìn em trai,

“Cận Trần, chú đã vượt quá giới hạn rồi, cút về Anh quốc cho tôi. Không có lệnh của tôi mà dám quay về, lần sau sẽ đánh gãy chân một chân! ”

Cận Trần trơ mắt nhìn anh trai nhanh chóng tời đi, viên đạn ghim trong tay đau đớn nhức nhối vô cùng, ngồi dưới đất thống khổ cúi đầu.

Lý Vân cầm theo hòm thuốc tiến vào, đi tới bên cạnh cậu ta,

“Cận tiên sinh, tôi giúp cậu lấy viên đạn ra.”

Khóe miệng nhếch lên một vòng cung giễu cợt, khó khăn vươn cánh tay về phía trợ lý của anh trai,

“Anh đối với loại chuyện này có vẻ rất thành thạo, như thế nào? Đi theo anh ta mỗi ngày, rồi lấy đạn cho bất kì ai giống như tôi bây giờ sao? Anh ta còn dám bắn tôi, chỉ vì một người phụ nữ.”

Lý Vân không nói gì, lấy ra Povidone (thuốc sát trùng) và một cái nhíp, viên đạn đơn giản bắn vào không sâu, cẩn thận dùng nhíp gắp viên đạn ra.

Khi đang xử lý miệng vết thương, Lý Vân bỗng nói:

“Cậu là người đầu tiên không chết dưới họng súng của anh Giang. Anh ấy chưa bao giờ bắn trượt phát nào, mỗi lần bóp cò đều có ít nhất một người nằm xuống.”

“Nói như vậy, tôi phải cảm tạ hắn?”

Thật nực cười, Cận Trần có nằm mơ cũng chưa nghĩ đến, đích thân anh trai lại nổ súng với mình.

Băng bó xong, Lý Vân mang theo hộp thuốc đứng dậy, cung kính cúi đầu đỡ cậu lên,

“Tôi tới để đưa cậu ra sân bay.”

Cận Trần sững sờ nhìn tên vệ sĩ,

“Hiện tại bắt buộc phải đuổi tôi đi sao? Bắn tôi một phát, không chút thương xót gì đến tôi sao! ”

“Xin lỗi, tôi chỉ làm theo mệnh lệnh. ”

Cận Trần căng thẳng mím chặt môi, chóp mũi đỏ ửng, khịt mũi hừ một tiếng,

“Đi thì đi.”

Lý Vân mua vé máy bay cho cậu, thậm chí hộ chiếu và chứng minh thư cũng đã chuẩn bị sẵn sàng, tất cả những thứ cậu để ở nhà đều đã được gom lại, không lưu lại chút gì.

“Chúc cậu thượng lộ bình an.”

Cận Trần cầm vé bước tới cửa kiểm tra an ninh mà không thèm quay đầu nhìn lại, sau khi Lý Vân xác nhận là cậu ta đã vào, mới xoay người rời đi.

Trong phòng chờ, Cận Trần nắm chặt cánh tay bị thương, trong lòng tràn đầy bất bình. Một người đàn ông bất ngờ ngồi xuống chiếc ghế sofa đối diện cậu, cởi bỏ chiếc khẩu trang trên mặt.

“Cận tiên sinh.”

Cậu ngẩng đầu nhíu mày,

“Sao anh lại ở đây?”

Phong Nghị lộ ra một nụ cười khó hiểu,

“Đương nhiên là tôi đến tìm cậu, hiện tại tôi cảm thấy, việc này cậu nhất định sẽ rất có hứng thú, đi theo tôi, cùng nhau làm dự án nghiên cứu này. ”

Cận Trần nhếch môi,

“Tôi không hiểu anh đang nói gì? Làm sao lại biết tôi đang ở sân bay? Hay là, anh theo dõi tôi? ”

“Ồ không.” Cậu nhướng mày, đột nhiên nhận ra,

” Anh chính là theo dõi Tả Đồng.”

Phong Nghị nheo mắt lại, nốt ruồi đón lệ dưới mắt đặc biệt trìu mến.

“Lúc trước tôi đã nói rồi, vậy cậu vẫn là không có hứng thú với dự án của tôi sao?”

Cận Trần lười biếng nghiêng đầu,

“Vậy anh nói đi,tôi đang nghe đây.”

Trong biệt thự…

Nỗi sợ hãi của cô đối với hắn vẫn tiếp tục không suy giảm, ngay cả khi được cho uống thuốc, cô vẫn lùi lại tránh né, sợ bị đánh mà ôm chặt đầu, mặc kệ những vết thương trên người, máu đã loang lổ khắp giường.

Giang Dã Sâm quát lớn:

“Tả Đồng!”

“Đừng đánh tôi! Tôi không có dụ dỗ anh ta, tôi thật sự không có, không phải tôi câu dẫn, tin tôi đi, chủ nhân, tôi bị anh ta bắt đi, không phải tôi muốn trốn thoát đâu.”

Hắn nắm lấy cánh tay cô,

“Tôi không nói là em dụ dỗ nó, không phải lỗi của em! Ngồi xuống, em không cần thân thể của mình nữa sao? Da bị rách hết cả rồi! ”

Hắn sắc mặt rất xấu, ngón tay chặt chẽ bám lên cánh tay cô đã nổi đầy gân xanh, đôi mắt phượng hoàng đỏ rực như lửa đốt, cô sợ tới mức nghẹn ngào không dám giãy dụa.

Bình luận (0)

Để lại bình luận