Chương 61

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 61

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

: Vết Nứt Từ Miếng Dưa Hấu
Giông bão của một cuộc hôn nhân thường bắt đầu từ những vết nứt nhỏ nhặt nhất. Đối với bà Phó, đó là miếng dưa hấu.
Trương Tuyền Phong gắp cho Phó Nhàn Linh một miếng dưa hấu đỏ mọng, ướp lạnh. Hắn ta còn cười, cái vẻ cười giả lả của một người chồng chu đáo. Nhưng hắn quên, hoặc cố tình quên, con gái bà đang đến kỳ.
Phó Nhàn Linh chỉ lặng lẽ gạt miếng dưa qua một bên, không nói một lời. Nhưng ánh mắt cúi xuống của con bé, cái run rẩy thoáng qua nơi đầu vai, đã đâm một nhát dao vào tim bà Phó.
Vô tâm. Đó không phải là quên, đó là vô tâm đến tàn nhẫn.
Bà nhớ lại con gái bảo bối của mình. Từ khi biết mình sẽ gả cho Trương Tuyền Phong, nó đã dồn hết tâm huyết. Nó học nấu những món hắn thích, học cách pha trà hắn hay uống, nó từ bỏ công việc giảng viên mà nó yêu thích chỉ để ở nhà, chuẩn bị bồi bổ cơ thể, sẵn sàng sinh cho hắn một đứa con bụ bẫm. Nó làm tất cả, chỉ để đổi lại sự hờ hững này sao?
Cả bữa cơm hôm đó, bà Phó nuốt không trôi. Trương Tuyền Phong vẫn thao thao bất tuyệt về công việc, về những dự án ngàn tỷ, nhưng bà chỉ thấy sự giả tạo trong từng lời nói của hắn.
Hôm sau, bà nói dối là đi gặp bạn cũ. Nhưng trái tim người mẹ mách bảo bà phải đi theo chiếc xe sang trọng của con rể.
Chiếc xe không dừng ở công ty. Nó rẽ vào một khu chung cư cao cấp xa lạ. Trương Tuyền Phong bước xuống, không phải một mình. Đi bên cạnh hắn là một con ả lẳng lơ, váy ngắn cũn cỡn, bộ ngực như muốn nhảy xổ ra ngoài, ả quấn lấy tay hắn, cười nói lả lơi.
Bà Phó đứng chết trân sau một gốc cây. Bà thấy hắn ôm eo ả, cúi xuống hôn lên mái tóc nhuộm vàng chóe đó.
Bà Phó không khóc. Bà chỉ thấy lồng ngực mình đau đớn như bị ai bóp nghẹt. Bà đã tin tưởng nhầm người. Bà đã giao con gái yêu quý của mình cho một thằng khốn nạn.
Tối đó, bà gọi cho Phó Nhàn Linh, giọng bà run rẩy: “Tiểu Nhàn, con… dạo này có mệt không?”
Phó Nhàn Linh ở đầu dây bên kia vẫn dịu dàng: “Con không sao mẹ à. Mẹ sao thế? Giọng mẹ lạ quá.”
“Không có gì…” Bà Phó hít một hơi thật sâu, cố nén đi tiếng nấc. “Mẹ chỉ muốn nói… chuyện con cái, không cần vội đâu con. Mẹ với ba… chỉ cần con sống vui vẻ là được rồi. Đừng ép mình quá.”
Phó Nhàn Linh im lặng một lúc, rồi khẽ “Vâng ạ” một tiếng. Tiếng “vâng” sao mà nghe xa xót đến thế.
Bà Phó cúp máy, nước mắt lã chã rơi. Bà phải làm gì đây? Làm sao để nói cho con gái bà biết, người đàn ông nó hết mực yêu thương, lại đang dùng chính sự hy sinh của nó để làm tấm đệm êm ái cho những cuộc vui bên ngoài?

Bình luận (0)

Để lại bình luận