Chương 61

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 61

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

Phó Hoành từng nói với cô, bằng chất giọng trầm khàn đầy ma lực vào những đêm hắn chiếm đoạt cô đến rã rời: “Trên thế giới này sẽ không ai cứu em cả, chỉ có em mới có thể tự cứu chính mình.”
Lời nói ấy ám ảnh Cổ Tinh Thần, khắc sâu vào tâm khảm cô như một vết sẹo không bao giờ lành. Số phận dường như rất thích trêu ngươi cô gái nhỏ bé này, cứ mỗi lần cô gom góp chút dũng khí để tìm ánh sáng, thì bóng tối lại ập đến, tàn nhẫn và lạnh lẽo hơn gấp bội.
Cô đã thỏa hiệp. Khi dì Hồng bỏ cô lại cô nhi viện, cô bé Tinh Thần ngày ấy đã ngoan ngoãn đứng đợi, đợi đến mòn mỏi, đợi đến tuyệt vọng, để rồi chấp nhận làm một đứa trẻ bị bỏ rơi. Khi được Cổ Gia nhận nuôi, dù bị ghẻ lạnh, bị hành hạ, cô vẫn cắn răng chịu đựng, thu mình lại như một con ốc sên, chỉ mong được yên ổn qua ngày. Và rồi, suốt năm năm qua, dưới sự kìm kẹp đầy dục vọng và chiếm hữu của Phó Hoành, cô cũng đã thỏa hiệp, dùng thân xác mình để đổi lấy sự bình yên giả tạo.
Nhưng lần này, khi dì Hồng – người thân duy nhất, sợi dây neo giữ cô lại với cuộc đời này – đã vĩnh viễn ra đi, Tinh Thần cảm thấy mình không còn lý do gì để tiếp tục chịu đựng nữa. Sự ra đi của dì như cắt đứt sợi dây đàn cuối cùng trong cô, để lại một khoảng trống hoang hoải và nỗi đau thấu tận tâm can. Cô muốn chạy trốn. Cô muốn rời khỏi Đài Loan, rời khỏi những ký ức đau thương, và quan trọng nhất, rời khỏi người đàn ông mang tên Phó Hoành – kẻ vừa là ác mộng, vừa là người đàn ông đầu tiên và duy nhất in dấu lên cơ thể cô.
Cô đã lên kế hoạch tỉ mỉ, trốn chạy đến Canada, nơi cô từng có những ngày tháng bình yên ngắn ngủi, nơi có Marri, cô bạn thân thiết nhất. Cô ngỡ rằng, chỉ cần đặt chân xuống sân bay Ottawa, hít thở bầu không khí lạnh giá nhưng tự do ấy, cô sẽ được giải thoát.
Nhưng cô đã lầm. Số phận khốn nạn chưa bao giờ có ý định buông tha cô.
Vừa bước ra khỏi cổng sân bay, chưa kịp cảm nhận sự tự do, Tinh Thần đã bị một bóng đen ập tới. Mọi thứ diễn ra quá nhanh. Một chiếc khăn tẩm thuốc mê bịt chặt lấy mũi miệng cô. Mùi hóa chất nồng nặc xộc lên, khiến đầu óc cô quay cuồng, tứ chi bủn rủn. Ý thức của cô chìm dần vào bóng tối, mang theo nỗi kinh hoàng tột độ.
Khi tỉnh lại, Tinh Thần thấy mình đang nằm trong một thùng xe chật hẹp, tối tăm. Cơ thể cô bị trói chặt, miệng bị nhét giẻ, không thể thốt lên lời nào, cũng không thể cử động. Tiếng động cơ xe gầm rú, sự rung lắc dữ dội khiến dạ dày cô đảo lộn. Cơn buồn nôn và nỗi sợ hãi bủa vây lấy cô, khiến cô một lần nữa lịm đi.
Lần thứ hai tỉnh lại, khung cảnh trước mắt đã hoàn toàn thay đổi. Cô đang nằm trong một căn phòng xa lạ, lộng lẫy nhưng ngột ngạt. Căn phòng kín mít, cửa sổ bị đóng chặt, không khí tràn ngập mùi hương liệu Ấn Độ nồng nặc, gợi lên một cảm giác dâm mị và nguy hiểm. Nội thất được bài trí theo phong cách Châu Âu cổ điển, sang trọng nhưng toát lên vẻ lạnh lẽo.
Chiếc khăn bịt miệng và dây trói tay đã được tháo bỏ. Tinh Thần hoảng hốt ngồi bật dậy, định lao ra cửa. Nhưng ngay khi cô vừa di chuyển, một âm thanh kim loại lạnh lùng vang lên. “Keng!”
Cô cúi xuống và kinh hoàng phát hiện cổ chân trái của mình bị xích vào chân giường bằng một sợi xích sắt to bản, lạnh lẽo, hệt như cách người ta xích một con vật nuôi.
“Help! Help me!” Cô hét lên bằng tiếng Anh, giọng lạc đi vì sợ hãi.
Cánh cửa lập tức bật mở. Một gã đàn ông da đen cao lớn, cơ bắp cuồn cuộn như một con tinh tinh khổng lồ bước vào. Hắn trừng mắt nhìn cô đầy đe dọa, giơ nắm đấm to như cái búa tạ lên, ra hiệu cho cô câm miệng.
Cánh cửa đóng sầm lại, nhưng trong khoảnh khắc ngắn ngủi ấy, Tinh Thần kịp nhìn thấy hành lang bên ngoài. Hai gã đàn ông lực lưỡng khác đang đứng canh gác. Và kinh khủng hơn, cô thấy những cô gái tóc vàng mắt xanh đi lại, trên người chỉ mặc độc những bộ đồ lót ren mỏng manh, hở hang, để lộ da thịt trắng lòa, cười nói lả lơi như những con bướm đêm.
Đây là đâu? Tại sao cô lại ở đây? Một nhà chứa? Một động quỷ?
Trái tim Tinh Thần đập thình thịch như muốn vỡ tung lồng ngực. Hơi thở cô dồn dập, mồ hôi lạnh túa ra ướt đẫm lưng áo. Cô co rúm người lại ở góc giường, cảm giác bất lực và tuyệt vọng bao trùm.
Không lâu sau, cánh cửa lại mở ra. Một người phụ nữ ngoại quốc bước vào. Bà ta cao gầy, đẫy đà ở những nơi cần thiết, khoác trên mình chiếc váy ngủ lụa đen tuyền, tay kẹp điếu thuốc lá dài, bước đi uyển chuyển, lả lướt. Theo sau bà ta là hai tên vệ sĩ, và hai gã da đen đứng canh ngoài cửa cúi đầu cung kính. Rõ ràng, đây là người có quyền lực nhất ở nơi này.
Người phụ nữ ngồi xuống chiếc ghế đối diện, bắt chéo đôi chân dài miên man, thong thả nhả một làn khói thuốc trắng đục về phía Tinh Thần. Bà ta tự giới thiệu mình là Sophia, bà chủ của nơi này – một nơi được gọi là “Miêu Nhãn” (Mắt Mèo) nằm giữa lòng Paris hoa lệ.
“Ta hy vọng cô sẽ ngoan ngoãn, cô bé đáng yêu ạ,” Sophia nói, giọng bà ta lười biếng nhưng sắc lạnh như dao. “Ta không quan tâm cô đã đắc tội với ai mà bị bán đến đây. Nhưng để mua được cô, ta đã phải bỏ ra một khoản tiền không nhỏ. Cô nhất định phải báo đáp ta xứng đáng.”
Tinh Thần run rẩy, nhìn người phụ nữ trước mặt như nhìn thấy ác quỷ. “Tôi… tôi không biết bà đang nói gì. Tôi không muốn ở đây! Làm ơn thả tôi ra! Tôi sẽ trả tiền cho bà…”
“No, no, no.” Sophia cười khúc khích, tiếng cười lanh lảnh nhưng khiến người nghe lạnh gáy. Bà ta dí điếu thuốc vào gạt tàn, ánh mắt hau háu nhìn Tinh Thần như đánh giá một món hàng quý giá. “Cô bé ngốc nghếch, không đơn giản như vậy đâu. Vận may của cô rất tốt đấy. Ta vốn định cho cô tiếp khách ngay lập tức. Cô biết đấy, những cô gái Phương Đông nhỏ nhắn, xinh đẹp, da trắng như tuyết thế này luôn là món hàng ‘best-seller’ ở đây. Đàn ông phương Tây chết mê chết mệt cái vẻ ngây thơ, kín đáo mà dâm đãng ngầm của các cô.”
Bà ta đứng dậy, tiến lại gần, dùng ngón tay nâng cằm Tinh Thần lên, xoay qua xoay lại. “Nhưng thật tình cờ, ta vừa quen biết một nhân vật vô cùng tôn quý, ngài Robert. Ngài ấy có sở thích đặc biệt với những cô búp bê Phương Đông tinh khiết. Cho nên, ta quyết định sẽ biến cô thành một món quà đặc biệt, dâng tặng cho ngài ấy vào tiệc sinh nhật cuối tuần này…”
________________

Bình luận (0)

Để lại bình luận