Chương 61

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 61

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

“Tôi có chuyện muốn hỏi anh, Tết Nguyên Đán năm nay anh có thể về nhà với tôi được không? Phía bố mẹ tôi.” Sầm San khẽ cắn môi, lộ ra ý định của mình.

“Sao tôi phải đến nhà cô?” Đới Húc cười lạnh, ngay sau đó ánh mắt trở nên sắc bén, “Cô không nói cho bọn họ biết sự thật chúng ta đã ly hôn sao?”

Thấy Sầm San không lên tiếng, Đới Húc lại cau mày nói: “Cô thật sự chưa nói? Chúng ta đã ly hôn nhiều năm như vậy rồi.”

Anh không tin bố mẹ Sầm San không nhận thấy sự khác thường, khi ly hôn họ đã đồng ý sẽ báo cho bố mẹ hai bên. Chẳng lẽ đã nhiều năm như vậy anh không hỏi thăm ​​bố mẹ đối phương mà họ thực sự không có một chút hoài nghi?

Cha mẹ Sầm San rất nghiêm khắc nên lần nào cô cũng phải tìm cớ để lừa gạt cho qua, hoặc là đang đi công tác hoặc là lý do khác, cho đến khi không thể giấu được nữa mới đến tìm Đới Húc. Cô còn chưa nghĩ ra cách nào để nói với bố mẹ, dù sao trong mắt họ, cô và Đới Húc rất xứng đôi.

“Tôi không có thời gian diễn vở kịch vợ chồng ân ái với cô. Chúng ta đã ly hôn nhiều năm rồi, lẽ ra lúc ly hôn cô nên nói với họ, thay vì trì hoãn đến bây giờ rồi kéo tôi vào.”

Vẻ mặt Sầm San khó có thể duy trì bình tĩnh: “Miểu Miểu thì sao? Anh có thể để con đi cùng tôi.”

Đới Húc càng không muốn: “Miểu Miểu còn phải đi học. Cô hiện tại mới nhớ tới con, nhiều năm như vậy cô có hỏi thăm con gái một câu không?”

“Để con gái về ăn một bữa cơm với tôi đi.” Sầm San vẫn kiên quyết nói.

“Cô cũng giống như cái tên họ Chu kia, lì lợm la liếm.” Đới Húc cười lạnh, không muốn nói thêm gì nữa, “Việc này tự cô giải quyết, tôi và Miểu Miểu sẽ không giúp cô.”

“Họ Chu?” Sầm San nhanh chóng lướt qua những cái tên trong đầu, “Họ Chu nào?”

Vẻ mặt anh mỉa mai, “Nhanh như vậy đã quên rồi? Được rồi, tôi không muốn nói chuyện với cô nữa, đừng đến tìm chúng tôi, cũng đừng lợi dụng Miểu Miểu.”

Sầm San tức giận: “Sao tôi phải lợi dụng nó? Nó cũng là con gái tôi!”

Đới Húc không chút do dự đóng cửa lại, mặc cho Sầm San ở bên ngoài gõ cửa, chuyện xảy ra ngày hôm nay thật khó tin, anh không ngờ Sầm San lại giấu kỹ như vậy.

Một lúc sau, ngoài cửa dần dần không còn tiếng động, Đới Húc đi tới cửa sổ nhìn xem, xe bên ngoài đã không còn, hình như cô ta đã rời đi. Anh bước lên lầu và thấy Miểu Miểu đang dựa vào tường.

Lông mày anh giãn ra, tâm trạng vui vẻ: “Ngủ ngon không?”

Miểu Miểu gật đầu, được ba ba ôm vào lòng, khuôn mặt vùi vào ngực người đàn ông, chóp mũi tràn ngập một mùi hương quen thuộc, giọng nói có chút nghẹn ngào: “Sao mẹ lại đến tìm ba?”

Một người mà cô đã nhiều năm không gặp đột nhiên tìm tới cửa, Miểu Miểu đứng quá xa nên không thể nghe rõ, nhưng thấy họ trò chuyện một hồi lâu, chẳng lẽ mẹ đã thay đổi ý định? Muốn tái hôn với ba ba?

Trong đầu Miểu Miểu hỗn loạn, đủ loại suy đoán hiện lên trong đầu.

“Không có gì, cô ấy có việc cần ba giúp đỡ. Nhưng ba đã từ chối rồi.”

Nghe được lời của ba, Miểu Miểu yên tâm hơn một chút: “Mẹ còn tới nữa à?”

Miểu Miểu không có tình cảm gì với mẹ mình, nếu hôm nay mẹ không tìm tới cửa, cô gần như đã quên mất sự tồn tại của Sầm San, bây giờ cô mới nhớ ra rằng mẹ và ba đã từng là vợ chồng, họ từng là tình nhân.

Nghĩ đến đây, cô cảm thấy rầu rĩ, sợ trong nhà có thêm một người, liệu ba ba có còn ở bên cô không? Nhưng mẹ chính là người đã đưa cô đến thế giới này, nếu hai người không kết hôn thì sẽ không có cô, cô cũng không có ba ba. Cho nên cô vẫn thấy biết ơn Sầm San, ngoài trừ cái này ra, cô không còn tình cảm nào khác.

“Đừng lo lắng, mọi chuyện ba sẽ xử lý tốt. Ba đã nói rõ ràng với cô ấy rồi.” Đới Húc cúi đầu hôn lên môi con gái, nhẹ nhàng mút lấy cánh môi, như muốn dùng nụ hôn để xoa dịu sự khó chịu trong lòng cô.

Bình luận (0)

Để lại bình luận