Chương 61

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 61

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

Nhưng chờ đợi không khiến cơn đau tiêu tan mà càng lúc càng đau đớn dằn vặt hơn. Cô cảm thấy mình sắp không ổn rồi.

Bỗng nhiên, có một bóng đen bao trùm trên đỉnh đầu cô, tiếng thở vô cùng rõ ràng, dường như đã chạy một quãng đường dài.

Tiếng thở hổn hển, giống như là biểu hiện của sự tức giận.

Tịch Khánh Liêu đứng từ trên cao quan sát cô, sau đó hắn túm lấy cổ áo cô nhấc cô lên, ép cô nhìn thẳng vào mắt mình. Hắn đang định nói gì đó, nhưng lại đột nhiên nhíu mày, ghét sát mũi vào người cô ngửi ngửi.

“Tôi ngửi được mùi hương của người đàn ông khác.”

Sắc mặt cô lập tức tái nhợt, không còn chút huyết sắc nào.

“Đồ kỹ nữ! Mới cách xa tôi mấy giờ mà đã vội vàng đi tìm người đàn ông khác rồi? Có phải cô còn báo cảnh sát đến bắt tôi nữa đúng không?”

Hắn trợn mắt nhìn cô, ánh mắt vô cùng đáng sợ.

Hoa Cẩn đau bụng đến mức khó thở, cô nhìn xung quanh mong muốn nhận được sự giúp đỡ, hai tay nắm chặt lấy tay hắn.

“Làm ơn, buông tha cho em.”

Cô thực sự không biết tại sao hắn lại có thể tìm được cô. Cô cũng biết, chính cô là người đã báo cảnh sát, nếu như cô bị hắn bắt được thì chỉ có đường chết mà thôi.

“Buông tha cho cô?”

“Ha ha, buông tha cho cô?”

Hắn nghiêng đầu như đang tự hỏi, giống như đây là câu chuyện buồn cười nhất hắn từng được nghe.

“Ha ha, ông đây chơi chết cô!”

Tịch Khánh Liêu túm cổ cô, kéo mạnh về phía trước. Hoa Cẩn vừa ôm bụng vừa khóc lóc cầu xin: “Em không lừa anh, bụng em đau lắm, đây là con của chúng ta… Là con của chúng ta!”

“Chờ tới nơi thì chúng ta sẽ nói chuyện tiếp.”

Cô bị hắn cưỡng chế kéo đi, khi nhìn thấy một nhà xưởng bỏ hoang trước mắt thì mọi cơn ác mộng lại lập tức ùa về trong tâm trí Hoa Cẩn.

Đó là tầng hầm.

Là nơi hắn đã giam cầm cô tròn một tháng, là địa ngục lạnh lẽo ẩm thấp đã khiến cô đau đến chết đi sống lại không biết bao nhiêu lần.

Tịch Khánh Liêu túm áo cô lôi vào bên trong, vươn tay bịt chặn miệng cô, ngăn chặn tiếng hét của cô.

Khi bị kéo xuống cầu thang, cơn đau quặn thắt của Hoa Cẩn đã bị nỗi sợ hãi trấn áp, cô không cảm thấy đau đớn nữa, liều mạng bấm chặt móng tay vào tường.

Cô tuyệt vọng đá chân, nhưng người đàn ông kia vẫn không chịu buông tha cho cô.

“Đi xuống cho ông đây!”

Xuống địa ngục cùng hắn.

Mảng tường xi măng bị móng tay của cô làm bong tróc lả tả, nhưng cô vẫn càng ngày càng gần với tầng hầm thiếu thốn ánh sáng. Hoa Cẩn nhìn ánh sáng cứ ít dần thì lo lắng không thôi, cô giơ chân điên cuồng đã người đàn ông trước mặt, nhưng hắn không hề dừng tay.

Hắn mở cánh cửa sắt dưới tầng hầm, ném cô vào trong.

Tịch Khánh Liêu mở công tắc trên tường, căn phòng hơn mười mét vuông chỉ có một ngọn đèn treo giữa phòng.

Mọi thứ xung quanh vẫn giống như lần cô rời đi, trong góc đầy những vỏ chai rỗng, những hộp cơm mốc meo, rác thải. Giường và sô pha bám đầy bụi, bên trên còn những vệt máu đỏ thẫm. Chủ nhân của những vệt máu đó bị ném ngã xuống đất, cô nhanh chóng ngồi dậy muốn xông ra ngoài.

“Cứu mạng! Có ai không? Cứu tôi với! Cứu với…”

Tịch Khánh Liêu bịt chặt miệng cô, túm chặt lấy bả vai cô, đẩy cô ngã nhào xuống đất.

Bốp!

Người đàn ông thở hổn hển, nhấc chân đã vào bụng cô!

“Con điếm! Cô nghĩ rằng tôi có thể cho cô ra ngoài sao? Cô muốn ra ngoài tìm người đàn ông kia à? Quên chuyện đó đi, từ nay về sau, cô cứ vĩnh viễn ở lại nơi này! Tôi sống thì cô sống, tôi chết thì cô chết! Ông đây sẽ là tính mạng của cô, nếu muốn sống sót thì phải cầu xin ông đây!”

Hắn rống lên tức giận, sau đó túm lấy cô ném lên giường.

Chiếc giường đầy bụi bặm và bẩn thỉu, Hoa Cẩn ôm lấy bụng, nội tạng của cô cứ như bị đảo lộn hết vị trí. Lần nào cũng như vậy, hắn xé rách quần áo cô, tách hai chân cô ra, sau đó cởi quần của mình, cưỡng chế nhét vào.

“A! A!…!!!”

Hoa Cẩn nắm chặt tấm ga giường bẩn thỉu, cô ngửa đầu lên, nhận lấy tất cả mọi đau đớn mà hắn mang lại.

“Ồ, chảy máu rồi? Ông đây đang không biết kiếm dầu bôi trơn ở đây, giờ chảy máu thì không cần bôi trơn nữa rồi. Ông đây sẽ chơi chết cô!”

Hạ thể lập tức nhớp nháp, mùi máu tanh nồng bốc lên, hai chân cô bị hắn gác lên vai, cô đau đớn bật khóc.

“Em xin anh… Tịch Khánh Liêu, anh buông tha cho em, anh cứ thế này em sẽ chết mất.”

Bình luận (0)

Để lại bình luận