Chương 61

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 61

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

: Lời Miêu Tả Chết Người
Tiệc sinh nhật của Vệ Diễn được tổ chức ở tầng cao nhất khách sạn Nam Sơn, nơi có thể thu trọn cả thành phố hoa lệ vào tầm mắt. Âm nhạc xập xình, tiếng ly chén va vào nhau lanh lảnh, và tiếng cười nói ồn ã của đám công tử tiểu thư nhà giàu khiến không khí nóng rực lên.
Vệ Diễn, nhân vật chính của buổi tiệc, tất nhiên đang là trung tâm của mọi sự chú ý. Hắn hôm nay bảnh bao lạ thường, nụ cười toe toét luôn treo trên môi, đặc biệt là khi ánh mắt hắn dán chặt vào cô gái ngồi bên cạnh mình—Bùi Yên.
“Nào nào, Vệ thiếu gia, hôm nay là ngày của cậu!” Một tên bạn giơ ly rượu lên, “Chúc mừng sinh nhật! Chúc cậu sớm rước được người đẹp về dinh!”
Vệ Diễn cười ha hả, một tay ôm ghì lấy Bùi Yên, tuyên bố chủ quyền: “Cái đó là tất nhiên! Yên Yên nhà tớ, ai dám giành?”
Bùi Yên chỉ biết ngượng ngùng cười trừ, khuôn mặt xinh đẹp ửng hồng dưới ánh đèn. Cô khẽ đẩy tay hắn ra, nhưng hắn lại càng siết chặt hơn.
Đúng lúc này, điện thoại Vệ Diễn reo lên. Hắn nhìn màn hình, nụ cười càng tươi.
“Oắt con, cuối cùng cũng nhớ gọi cho bố mẹ à?”
Là cuộc gọi video từ ba mẹ Vệ, đang nghỉ phép ở nước ngoài.
“Ba! Mẹ! Hai người tính sai giờ rồi à?” Vệ Diễn la lên.
“Thằng nhóc này, sinh nhật con trai sao quên được!” Mẹ Vệ ở đầu dây bên kia cười hiền hậu, nhưng ánh mắt bà lập tức bị cô gái xinh đẹp bên cạnh con trai thu hút. “Ôi, A Diễn, cô bé bên cạnh con là…”
Vệ Diễn lập tức kéo Bùi Yên vào màn hình, mặt đầy đắc ý: “Giới thiệu với ba mẹ, đây là Bùi Yên, là… là bạn gái của con!”
Bùi Yên giật mình, mặt đỏ bừng lên, nhưng vẫn lễ phép cúi đầu: “Cháu chào hai bác ạ.”
Mẹ Vệ nhìn cô gái, đôi mắt sáng như sao, khí chất ôn nhu như nước, lại không hề rụt rè, bà lập tức ưng ý. “Trời ơi, con trai tôi tu mấy kiếp mới tìm được cô bé xinh đẹp thế này! A Diễn, con mà bắt nạt Yên Yên là mẹ về vặn tai con đấy!”
Ba Vệ cũng phụ họa: “Đúng đó! Phải đối tốt với con gái nhà người ta! Yên Yên à, tết này về Thượng Hải chơi với hai bác nhé, bác làm món ngon cho con ăn!”
Cuộc gọi kết thúc trong sự vui vẻ, nhưng đám bạn của Vệ Diễn thì không tha cho hắn.
“Ghê thật! Ra mắt gia đình luôn rồi!”
“Vệ Diễn, cậu nhanh tay quá đấy! Anh em còn đang độc thân mà cậu đã sắp rước dâu rồi!”
Vệ Diễn bị trêu chọc đến đỏ mặt, hắn vội vàng xua tay, tìm cách lái sự chú ý sang người khác. Ánh mắt hắn đảo qua, dừng lại ở góc phòng, nơi Lâm Dịch Phong đang lẳng lặng ngồi uống rượu, tách biệt hoàn toàn với không khí ồn ã.
“Mấy người thôi đi!” Vệ Diễn hắng giọng, cố tình nói lớn. “So với tôi thì nhằm nhò gì. Người cần hỏi kìa!” Hắn hất cằm về phía Lâm Dịch Phong. “Anh Phong nhà chúng ta, nghe nói cũng có bạn gái thần bí rồi đấy! Thế mà giấu anh em kỹ quá!”
Toàn bộ sự chú ý lập tức đổ dồn về phía Lâm Dịch Phong. Ngay cả Bùi Yên cũng bất an ngẩng đầu lên, tay vô thức siết chặt ly nước.
Lâm Dịch Phong ngước mắt lên, khuôn mặt tuấn tú không một gợn sóng. Hắn nhàn nhạt nhìn Vệ Diễn, rồi ánh mắt lướt qua Bùi Yên đang căng thẳng.
Một tên bạn tò mò hỏi: “Thật không anh Phong? Chị dâu là người thế nào? Anh giấu kỹ quá!”
Lâm Dịch Phong nhấp một ngụm rượu vang đỏ, chất lỏng sóng sánh trên môi mỏng. Hắn không trả lời ngay, đôi mắt thâm thúy nhìn vào khoảng không, nhưng Vệ Diễn có cảm giác hắn đang nhìn Bùi Yên qua một tấm gương vô hình.
“Em ấy à…” Giọng hắn trầm thấp, chậm rãi vang lên. “Rất xinh đẹp. Đẹp theo kiểu khiến người ta muốn che giấu đi, không muốn cho ai nhìn thấy.”
Bùi Yên giật thót, ngón tay bấu chặt vào đùi.
“Rất ôn nhu,” Lâm Dịch Phong tiếp tục, “nhưng bên trong lại vô cùng quật cường, giống như một con mèo nhỏ lúc nào cũng giấu móng vuốt. Thích khóc nhè, nhưng lại bướng bỉnh không chịu thừa nhận.”
Vệ Diễn sững sờ. Nụ cười trên môi hắn dần cứng lại.
Từng chữ, từng chữ Lâm Dịch Phong nói ra…
Rất xinh đẹp… ôn nhu… quật cường… mèo nhỏ giấu móng vuốt… thích khóc nhè…
Hắn ta đang miêu tả ai vậy? Tại sao… tại sao lại giống Bùi Yên đến thế? Giống đến từng chi tiết mà chỉ có người thân mật nhất mới biết.
“Giọng nói của em ấy rất mềm,” Lâm Dịch Phong dường như không nhận ra không khí đã thay đổi, hắn nhếch mép, một nụ cười nhạt mà Vệ Diễn chưa bao giờ thấy, “Chỉ cần nghe em ấy gọi tên mình, trái tim liền mềm nhũn ra.”
Rầm.
Tim Vệ Diễn như rơi xuống vực thẳm. Hắn quay sang nhìn Bùi Yên. Cô đang cúi gằm mặt, khuôn mặt trắng bệch không còn một giọt máu, cả người run rẩy.
Hắn lại nhìn Lâm Dịch Phong. Ánh mắt hắn ta vừa lướt qua Bùi Yên, chỉ một giây, nhưng chứa đầy sự chiếm hữu và thâm trầm.
Một sự nghi ngờ khủng khiếp bắt đầu nảy mầm trong lòng Vệ Diễn. Không… không thể nào… Chắc chắn là trùng hợp.
Đúng lúc này, nhân viên phục vụ đẩy một chiếc bánh kem chín tầng lộng lẫy đi vào. Tiếng nhạc sinh nhật vang lên, cắt đứt dòng suy nghĩ đáng sợ của Vệ Diễn.
“Ước đi! Vệ Diễn, mau ước đi!” Đám bạn hò reo.
Vệ Diễn cố gắng kéo lại nụ cười, hắn kéo Bùi Yên đứng dậy, đi về phía chiếc bánh kem. Hắn nhắm mắt lại, nhưng trong đầu không phải là điều ước, mà là lời miêu tả của Lâm Dịch Phong.
Hắn mở mắt ra, nhìn Bùi Yên đang cố gắng mỉm cười bên cạnh. Ánh mắt hắn bỗng trở nên sâu thẳm.
“Yên Yên,” hắn nắm chặt tay cô, “Điều ước của anh không cần hỏi trời cao. Chỉ cần em hứa là được.”
Bùi Yên ngơ ngác nhìn hắn.
“Em… có nguyện ý sau này, mỗi một sinh nhật, đều ở bên cạnh anh không?”
Giọng hắn khàn đi, không còn là sự trêu đùa, mà là một lời khẩn cầu mang theo sự bất an mà hắn không thể gọi tên.
________________

Bình luận (0)

Để lại bình luận