Chương 61

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 61

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

Vừa về tới nhà, Tô Lạn vẫn chưa từ trạng thái kinh hoảng kia hoàn hồn, không biết cô suy nghĩ gì mà mặt mũi trắng bệch, giày cũng không kịp tháo, chạy nhanh vào WC, chỉ nghe thấy tiếng “uỵch” vang lên, tiếng cô quỳ gối xuống nền gạch. Tô Lạn quỳ bên cạnh bồn cầu đưa tay lên cổ nôn khan, nước mắt sinh lý chảy ra không ngừng, nhưng không nôn ra được gì.
Dịch Tu Văn nhẹ nhàng vỗ phía sau lưng, xem bộ dáng cô thành như thế này, tâm trạng anh cũng khẩn trương theo. Sau đó, Tô Lạn nhào vào lồng ngực anh, như ôm lấy chiếc phao cứu mạng chống đỡ lại ác mộng như vực sâu không thấy đáy.
Ngày đó, Tô Lạn kể cho anh nghe một câu chuyện xưa, không dài lắm, nhưng cũng làm cho người nghe tức giận tới mức mất đi lý trí.
──────
Trước khi Tô Lạn ở chuyển tới trung học F, lí do là vì ở trung học B đã xảy ra một sự việc.
Trung học B tuy rằng danh tiếng không cao bằng F, nhưng cũng đứng thứ một hai ở cao trung. Chẳng qua ở đó là Kinh Thị, nơi đây một thành phố nhỏ nên trường học cũng nhỏ, vì vậy có chuyện gì đó lớn hay nhỏ đều truyền đi khắp nơi.
Lúc đó một cấp chỉ có sáu bảy lớp, trong trường học ai cũng đều quen biết nhau hết. Tô Lạn học tập tốt, lớn lên xinh đẹp, từ ngày khai giảng đã qua mà có không ít những nam sinh chủ động tiếp cận, nhưng lúc đó bà ngoại Tô Lạn đang sinh bệnh. Mỗi ngày ngoài học tập cô đều đi làm thêm để kiếm tiền, rồi chăm sóc bà ngoại trên giường bệnh, thật sự không có thời gian mà xử lý việc học hành hay các mối quan hệ bạn bè cùng lứa khác, hơn nữa tính cách của cô lãnh đạm, cũng không thích thân cận với người khác nhiều thêm.
Cô không ra ngoài giao lưu, tự nhiên lại thành ra là người kiêu ngạo, không thể ở chung theo cách nghĩ này. Người người truyền tai nhau, thanh danh của cô cứ như vậy không tốt. Tuy vậy, nhiều nhất cũng chỉ bị người ta nói xấu sau lưng, cũng chẳng bày ra trước mắt.
Người đem cô đẩy xuống vực sâu, chính là cái tên” Diêu Bân”.
Nếu nói Tô Lạn lúc đó là một bông hoa cao ngạo, thì Diêu Bân chính là một bông cỏ đuôi chó lúc nào cũng thấy ở ven đường. Thành tích học tập bình thường, con người cũng vậy, sẽ không ai liếc một ánh mắt cho hắn. Hắn đeo một cặp kính màu đen dày, người nhỏ nhỏ gầy gầy, nhìn như người bị suy dinh dưỡng, làn da hơi đen tóc tai lộn xộn, môi thường nứt nẻ.
Chính là loại người mà nữ sinh hay nhắc tới như nghĩ tới những thứ dơ bẩn, nữ sinh càng đối với những loại người này tránh còn không kịp. Những con người như hắn sẽ được nhắc tới lúc nào: Là trong những câu chuyện vui đùa, hay là lúc lớn hội thể dục thể thao chạy 3000m có người không muốn thi đấu, hắn bị lấy ra làm đệm lưng. Hắn ta có liên quan tới Tô Lạn là vì lớn hội thể thao mùa thu sau hai tháng khai giảng.
Khi đó thầy giáo chủ nhiệm giao cho những học sinh không tham gia lớn hội thể thao làm vài việc tiếp sức cho các bạn tham gia, đăng ký, dẫn đi thi hay là đưa nước uống.
Mà tới lúc này, nữ sinh sẽ tranh nhau chọn những nam sinh mà mình thích hoặc là ngày thường đều là bạn tốt. Cuối cùng, đến Diêu Bân lại bị thừa ra.
Chủ nhiệm lớp trên bục giảng hỏi, ai sẽ đồng ý phụ trách việc thi đấu hay nước nôi của Diêu Bân, cả lớp yên lặng, bọn họ thậm trí phải mất một lúc mới nhớ tới Diêu Bân là ai, mới có thể nhớ được người không ai để ý, chẳng có tiếng tăm.
Diêu bân lần đầu tiên bị nhiều người chú ý, đầu của hắn ta như chôn xuống bàn học.
Sau đó không biết ai lên tiếng quái ác pha lẫn thú vị:
“Để Tô Lạn phụ trách đi, cậu ấy không tham gia lớn hội thể thao, nên phụ trách một người, không thể không làm gì”.

Hôm nay là lớn hội thể thao, Tô Lạn đi tới bên cạnh Diêu bân, nhắc nhở hắn đã tới lượt, nếu cô đã phụ trách thì cô sẽ làm rất tận tâm. Cùng hắn ta nói chuyện, hắn cũng không dám nhìn cô, cúi đầu ấp úng trả lời. Diêu Bân đi theo sau Tô Lạn đi về phía vạch chạy, đây là lần đầu tiên có nữ sinh đi gần với hắn như vậy, hắn ngẩng đầu nhìn trộm cô, tóc buộc đuôi ngựa lắc lư theo từng bước chân, làn da trắng sáng, gió thổi nhè nhẹ, hắn ta dường như ngửi được hương thơm ngọt ngào trên người cô.
Lên tới nơi, cô nhẹ nhàng nói với hắn một câu:” Cố lên”.
Vất vả chạy xong, hắn mệt bở hơi tai như muốn tê liệt ngã xuống, không có ai quan tâm hắn chạy về thứ mấy, bọn họ chỉ chạy về phía những người đứng đầu, va vào hắn làm ngã lăn xuống đất.
Lúc này Tô Lạn chạy chậm tới, đưa nước trong tay cho hắn, Diêu Bân rốt cuộc ngẩng đầu lên nhìn cô. Mùa hè nắng chói chang, hắn ra nhiều mồ hôi, mắt kính dày toàn hơi nước như sương mù bốc hơi, trong mơ hồ thấy cô gái đẹp không chân thật.
Tô Lạn đỡ hắn đi xuống, đến một chỗ nghỉ ngơi, vì thấy hắn vừa té ngã, nên lấy ra một băng dán cá nhân đưa qua. Diêu Bân nhìn miếng băng trong lòng bàn tay cô gái, tay phải vuốt ve ngón tay mình, vừa rồi lúc cô đỡ hắn dậy, bàn tay mềm mại đầy xúc cảm. Hắn lấy băng cá nhân nhét vào túi, không dùng.
Buổi tối, hắn ta cuộn tròn như con tôm luộc trong chăn, tay trái cầm miếng băng dán đặt ở chóp mũi ngửi, lưu lại hương vị của cô, hôm nay cô và hắn tiếp xúc bằng tay phải, kích thích phía dưới hạ thân, không bao lâu hắn run rẩy thân mình, bắn ra một bàn tay đầy tinh dịch, cả người hắn trầm luân, mê luyến.
Sau ngày đó, Diêu Bân lúc nào cũng nhìn trộm cô, lặng lẽ đi theo, thấy cô vứt bỏ khăn giấy đã dùng qua nhặt lên nhét vào túi, sau đó mang về tự an ủi, sau khi bắn đầy tinh dịch, đặt những thứ đó vào một chiếc hộp nhỏ cất giữ coi như bảo bối.
“Diêu Bân, mắt của cậu sao cứ dính lên người Tô Lạn, từ lúc vào học tới giờ có nhìn lên bảng đen lần nào không? đề này cậu có biết là gì không….” Thầy toán vừa nói vừa gõ gõ mạnh lên bảng đen.
Trong lớp bắt đầu khe khẽ nói nhỏ, Tô Lạn quay đầu lại nhìn hắn một cái, Diêu Bân mặt đã đỏ tới tận mang tai.
Sau khi Đại hội thể thao diễn ra, Tô Lạn đã phát hiện có một người lúc nào cũng đi theo sau mình, một con mắt gắt gao dán lấy lưng cô, vẫn không hiểu sao mất đi những đồ vật như: bút bi, dây buộc tóc đặt trong ngăn bàn, bọc khăn giấy nhỏ. Cô đã đoán được là ai lấy, có một lần đã định cùng Diêu Bân nói chuyện, cô vừa định đi tới gần hắn một bước thì hắn lập tức chạy ra xa.
Sau tiết toán học ngày đó, trong trường truyền ra một tin đồn: Diêu Bân là con cóc mà đòi ăn thịt Thiên Nga, đi học cố ý dâm loạn Tô Lạn, những lời đồn bậy bạ, càng đồn càng quá đáng, đến cuối cùng tin đồn Diêu Bân vì Tô Lạn thủ dâm nên bị thầy giáo bắt được.
Cho dù như vậy nhưng Diêu bân vẫn không hề dao động, vẫn luôn đi theo Tô Lạn, trong trường có thể nhìn thấy hình ảnh Tô Lạn đang đi trước thì phía sau cách đó không xa luôn có một thân hình đáng khinh nhắm mắt đi theo cô, dần dần những lời đồn ác ý về hai người càng sâu.

Bình luận (0)

Để lại bình luận