Chương 61

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 61

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

Hai người đứng bên cạnh khu rừng ở phía bên của công xã, người thường không nhìn vào trong, nên không nhìn thấy bọn họ.
Buổi tối bà nội Lục ăn không nhiều, mẹ Lục vì muốn tiện chăm sóc bà, dứt khoát ở lại ngủ sát bên cạnh bà cụ.
Nửa đêm, bà nội Lục sốt nhẹ, mẹ Lục rất nhanh phát hiện ra.
Bà vừa định gọi ba Lục, bà nội Lục đã nắm tay bà, “Mẹ không sao, đừng gọi bọn họ.”
“Mẹ.” Mẹ Lục không đồng ý, “Hay là đi bệnh viện huyện xem thử đi.”
“Mẹ không đi.” Bà nội Lục lắc đầu, “Mẹ ở nhà, không đi chỗ nào cả con cứ mau chóng bàn với ba của Thanh Diên, định hôn sự của hai đứa nhỏ, khi đó lòng mẹ mới hoàn toàn yên tâm.”
Mẹ Lục nắm lấy taymẹ chồng, “Con nhớ rồi, mẹ đừng ngủ, con đi lấy nước ấm đến, chúng ta uống thuốc rồi ngủ.”
“Được.”
Lần này bà nội Lục không từ chối.
Đến sáng hôm sau, mẹ Lục dậy, bà đưa tay thử chạm vào trán bà nội Lục, phát hiện đã hết sốt, mẹ Lục thấy vậy mới thở phào nhẹ nhõm.
Lúc này Lục Thanh Diên đã cùng hai chị dâu nấu bữa sáng.
Ba Lục dẫn các con trai quét dọn sân, chuồng gà…
Tối qua tuy không mưa to, nhưng gió rất lớn.
Ngoài sân có trồng vài cây, gió thổi lá rụng vào sân, sáng sớm nếu không kịp thời dọn dẹp, đợi mọi người đi lại, sẽ đạp phải khắp nơi, rất mất thẩm mỹ.
Lục Thanh Quốc thấy bác cả quét sân, rất chủ động cầm chổi đi giúp.
Sân là của ba nhà sử dụng chung, sạch sẽ cũng dựa vào ba nhà.
Chờ mọi người trong nhà đi làm hết, Lục Thanh Diên cầm quần áo cần giặt ra giặt.
Cô chỉ phụ trách giặt giũ quần áo của mình, bà nội Lục và hai cháu trai.
Gia Sinh và Đường Sinh biết hôm nay Thư Bắc Thu còn đến, cho nên thỉnh thoảng chạy ra ngoài sân ngóng.
“Sao chú ấy còn chưa đến?” Nhìn mấy lần mà không thấy người, Đường Sinh có chút thất vọng.
“Con rất muốn chú ấy đến à?” Ngồi ở cửa chính, bà nội Lục cười hỏi cháu trai.
“Chú ấy đến chúng con sẽ được ăn nhiều đồ ngon.” Đường Sinh nhớ lại món ăn hôm qua, cười hì hì nói.
Lục Thanh Diên đang phơi quần áo, không nhịn được cười, “Nếu chú ấy đến, chúng ta vẫn ăn giống như bình thường thôi, con còn mong chú ấy đến không?”
Đường Sinh không nói gì.
Gia Sinh lại nói, “Con vẫn mong chú Thư đến, chú ấy cao lớn như vậy, khi bế con lên, con có thể nhìn thấy bên ngoài tường!”
“Con cũng vậy, con cũng vậy!”
Đường Sinh vô cùng đồng ý với quan điểm của anh trai, cậu bé vung vẩy tay nhỏ, “Sau này con cũng muốn cao như chú ấy!”
“Vậy các con phải ăn nhiều vào.” Bà nội Lục nhân cơ hội nói.
“Ăn, ăn, chúng con ăn gì cũng được!” Đường Sinh bày tỏ mình không kén ăn.
“Con đi xem thêm một chút.” Gia Sinh không chờ được, lại chạy ra ngoài.
“Anh trai chờ em!” Đường Sinh vội vàng đuổi theo.
Bà nội Lục thấy cậu bé suýt ngã, vội vàng kêu, “Đi chậm lại!”
Hai đứa nhỏ rất nhanh đã không thấy đâu nữa.
“Bà nội, con đẩy bà ra sân phơi nắng nhé, hôm nay trời đẹp lắm.”
Lục Thanh Diên rửa sạch thau và thùng gỗ, để sát tường, lau khô tay rồi tiến lên cười với bà nội Lục.
“Con dời cái ghế ra, bà đi từ từ.” Bà nội Lục cũng cảm thấy hôm nay trời rất đẹp, bà từ từ đứng dậy, cầm lấy cái gậy chống tường, chậm rãi đi ra sân.
Tuy chỉ vài bước chân, nhưng đối với bà nội Lục, cũng có thể đi vài phút.
Bà ngồi, bà nằm, chỉ khiến người ta cảm thấy đây là một người già ốm yếu, sắc mặt không mấy tốt.
Nhưng khi bà đi, mới phát hiện bà đã già lắm rồi, đi ba bước mới bằng một bước của người khác, nhưng vẫn kiên trì tự đi, không để Lục Thanh Diên đỡ một cái.
Lục Thanh Diên chỉ có thể lẳng lặng theo sau bà, chờ lúc đến bên cạnh chiếc ghế, mới đưa tay đỡ bà lão kiên trì này ngồi xuống.
“Thoải mái.”
Bà nội Lục nằm phơi mình trên ghế, để ánh nắng chiếu lên người, “Thật thoải mái.”
Lục Thanh Diên rũ mắt, che giấu sự khó chịu của mình, “Con đi rót nước.”
“Được.” Bà nội Lục cười đáp.
Lục Thanh Diên rót một cốc nước ấm, cho thêm chút đường rồi cầm ra ngoài.
Cô cầm một cái ghế gỗ bằng một tay, tay kia cầm cốc men đi ra.
Đặt ghế gỗ cạnh ghế, bà nội Lục uống một ngụm nước đường, sau đó đặt cốc men lên ghế gỗ.
“Đến rồi, đến rồi! Chú cao cao đến rồi!”
Lục Thanh Diên đang cúi người chăm sóc hoa lan ở góc tường thì Đường Sinh cười hí hửng chạy vào sân, hét lớn.
“Chú cao cao? Con phải gọi là chú Thư.”
Bà nội Lục vốn đang ngủ gà ngủ gật, bị cháu trai đánh thức liền lập tức sửa lời gọi của cậu bé.
“Nhưng mà.” Đường Sinh nhăn nhó, dùng tay nhéo môi, rồi thả lỏng tay, nói to, “Gọi chú Thư nghe lạ lắm, con gọi cũng lạ, cứ như gọi ba lần chú vậy.”
*舒叔叔 (shū shū shu): Thư thúc thúc: chú Thư. Chữ thư có phát âm giống chữ chú, nên nếu gọi là chú Thư (Thư thúc thúc) thì sẽ giống gọi ba lần chú.
“Hình như đúng là vậy.” Tiếng cười của Thư Bắc Thu vang lên từ ngoài cổng, “Vậy cháu cứ gọi là chú cao cao đi.”
“Bà cố nghe đi! Không phải con muốn gọi như vậy, là chú cao cao yêu cầu con gọi như vậy!”
Đường Sinh chạy đến bên ghế, ôm lấy cánh tay bà nội Lục, mặc dù bà mặc áo bông nhưng cũng không béo lắm.
“Tiểu Thư, cháu quá chiều chuộng bọn trẻ rồi.”
Bà nội Lục thấy Thư Bắc Thu, tinh thần lập tức phấn chấn, nhiệt tình mời đối phương vào nhà ngồi.

Bình luận (0)

Để lại bình luận