Chương 61

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 61

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

“Anh gặp đối tác ở gần đây, vừa khéo lướt ngang qua lại nhìn thấy hai người nên ghé vào chào hỏi. Sao thế? Sự xuất hiện của anh có làm phiền đến không gian riêng tư của hai chị em không?” Mạnh Đình mỉm cười gượng gạo, cố gắng tìm một lý do hợp lý để lấp liếm đi sự thật rằng anh đã đứng ở góc khuất kia, nghe trọn vẹn những lời xé nát tâm can của Lệ Quân.
“Làm gì có chuyện đó, hai chị em em cũng chỉ rảnh rỗi ngồi buôn dưa lê, nói xấu đàn ông thôi. À… chết dở, mải tám chuyện mà em quên mất giờ giấc. Sắp đến giờ làm việc buổi chiều rồi, em phải chạy về công ty đây. Hai người cứ ngồi lại ăn uống, từ từ mà tâm sự mỏng với nhau nhé! Em phắn trước đây!”
Lâm Nhạc lém lỉnh nháy mắt với Lệ Quân, vừa nói vừa nhanh như chớp vớ lấy chiếc túi xách, đứng phắt dậy và chuồn thẳng ra cửa trước khi ai kịp ú ớ cản lại.
Mạnh Đình há hốc mồm, cánh tay giơ lên giữa không trung đành chới với buông thõng xuống. Bóng dáng nhỏ bé của người con gái anh yêu chạy vụt đi, mang theo cả những tia sáng cuối cùng trong lòng anh. Bầu không khí tại bàn ăn bỗng chốc cô đặc lại, đặc quánh sự ngột ngạt và lúng túng. Mạnh Đình từ từ thu hồi tầm mắt, xoay người nhìn Lệ Quân đang cúi gằm mặt, giọng anh khàn đặc, chua xót:
“Có vẻ như… cô ấy đang cố tình chạy trốn, dựng lên một bức tường vô hình để tránh né anh thì phải!”
Nghe chất giọng não nề, thất vọng tột độ của Mạnh Đình vì một người phụ nữ khác, trái tim Lệ Quân như bị ai bóp nghẹt. Cô vừa muốn lên tiếng biện minh cho Lâm Nhạc để anh bớt đau lòng, lại vừa muốn nhẫn tâm tạt một gáo nước lạnh để đánh thức kẻ si tình này khỏi cơn mộng mị. Lâm Nhạc đã ngã vào vòng tay Mộ Thần, nệm ấm chăn êm rồi, anh cố chấp lao đầu vào tường thì có ích gì chứ?
“Anh Mạnh Đình… anh thật sự lụy tình, yêu Nhạc Nhạc nhiều đến mức bất chấp tất cả như vậy sao?” Lệ Quân ngước đôi mắt đỏ hoe nhìn anh.
“Đúng thế. Ngay từ ánh mắt đầu tiên chạm nhau, sự kiên cường của cô ấy đã giáng một đòn chí mạng vào anh rồi. Nhưng dường như… Nhạc Nhạc luôn tìm cách lảng tránh, cự tuyệt việc mở lòng với anh.”
“Biết trước là hố sâu tuyệt vọng, biết trước đéo có kết quả, sao anh không chịu buông tay? Anh có biết việc ôm khư khư một mối tình đơn phương, yêu một người đéo bao giờ thuộc về mình là thứ cảm giác thống khổ, đày đọa thấu xương không?” Lệ Quân cắn chặt môi đến bật máu.
Mạnh Đình cười cay đắng, nhấp một ngụm nước lạnh ngắt: “Anh thừa biết chứ. Nhưng tình cảm đéo phải cái công tắc, muốn tắt là tắt được ngay. Nếu như… em cũng từng lỡ sa chân, yêu say đắm một người đéo yêu mình, em sẽ thấu hiểu được thứ cảm giác vỡ nát, bất lực của anh bây giờ.”
Đụ má, sao em lại đéo hiểu chứ! Lệ Quân gào thét trong lòng. Vì ngay lúc này, em cũng đang bị thứ tình cảm đơn phương dơ bẩn dành cho anh giày vò đến chết đi sống lại đây này! Anh ngu ngốc nhìn theo bóng lưng Lâm Nhạc, còn em lại hèn mọn, dằn vặt nhìn theo bóng lưng anh. Chúng ta… đều là những kẻ thảm hại trong tình yêu.
…****************…
Cùng lúc đó, tại tổng bộ tập đoàn Mộ thị.
Lâm Nhạc mồ hôi đầm đìa, vừa thở dốc vừa chống tay lên đầu gối sau khi lết bộ lên đến tầng cao nhất của tòa nhà. Vừa đẩy cửa bước vào văn phòng chủ tịch, cô đã trừng mắt nhìn Mộ Thần đang ung dung ngồi vắt chéo chân trên ghế da bò.
“Mộ Thần! Anh là cái đồ bạo chúa đáng ghét! Anh thừa biết thang máy đang bảo trì sửa chữa, vậy mà còn cố tình bắt em leo thang bộ lên tận đây gặp anh? Anh muốn hành hạ em đến đứt hơi chết lả ở cầu thang đúng không?” Lâm Nhạc thở hổn hển, khuôn mặt ửng đỏ lấm tấm mồ hôi hờn dỗi quát.
Mộ Thần khẽ nhướng đôi mày rậm, đứng dậy sải những bước chân dài miên man tiến về phía cô. Vẻ mặt anh giả vờ ngạc nhiên vô tội: “Anh… anh thề là đéo biết thang máy nhân viên đang sửa. Mà cho dù có sửa, sao em không dùng thang máy chuyên dụng của chủ tịch để lên?”
“Em mang thân phận gì mà đòi đi thang máy VIP của chủ tịch hả?” Lâm Nhạc bĩu môi, lườm anh.
Bất thình lình, Mộ Thần luồn tay xuống eo và nhượng chân, bế thốc bổng cô lên không trung. Lâm Nhạc giật thót mình, vội vã ôm lấy cổ anh, hoảng loạn giãy giụa: “Anh bị điên à! Bỏ em xuống, lỡ có nhân viên nào đẩy cửa bước vào thì sao!”
Anh phớt lờ sự vùng vẫy của cô, sải bước tiến thẳng về phía ghế sofa êm ái, thả cô ngồi xuống đùi mình, hai cánh tay sắt đá siết chặt lấy vòng eo nhỏ nhắn, hơi thở nam tính nóng hổi phả thẳng vào mặt cô:
“Em là người phụ nữ của anh, là phu nhân chủ tịch tương lai, bà chủ của cái Mộ thị này. Chẳng lẽ em thật sự đéo nhận thức được thân phận tôn quý của mình, hay là đang cố tình giảo biện không muốn thừa nhận hả?”
“Em… em đã há mồm nhận lời gả cho anh bao giờ mà anh ảo tưởng gọi em là phu nhân tương lai chứ!” Lâm Nhạc đỏ bừng mặt, bướng bỉnh cãi lại.
Nhìn khuôn mặt kiêu kỳ đỏ lựng, đôi môi anh đào chu lên cãi bướng, yết hầu Mộ Thần trượt lên xuống kịch liệt. Khóe môi anh cong lên một nụ cười tà mị, sắc dục:
“Vẫn còn cứng miệng sao? Vậy xem ra, anh cần phải dùng hành động thực tế đâm thật sâu, thao luyện thật mạnh để em khắc cốt ghi tâm, vội vã khóc lóc cầu xin anh cho em làm vợ mới được.”

Bình luận (0)

Để lại bình luận