Chương 61

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 61

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

“Em trai tôi……”

“Yên tâm, người không có việc gì, hắn được đẩy lên xe cứu thương trước, bệnh viên lưu số di động của tôi rồi, hôm nay bệnh viện gọi điện thoại, nói đã thoát khoit tình trạng nguy hiểm, buổi sáng vừa tỉnh lại.”

“Vậy hắn hiện tại hẳn là đang điên cuồng tìm tôi.”

“Đoán thật chuẩn, từ buổi sáng 7 điểm đến bây giờ, đã tiêm hai liều an thần, buổi chiều liền sẽ để cho bác sĩ khoa thần kinh đến chẩn đoán bệnh cho hắn.”

Cô nhẹ nhàng thở ra, “Cảm ơn……”

“Đúng rồi, ngày mai tôi có việc a, cô có thể ở một mình được không?”

Hắn nghiêng đầu, cười tủm tỉm nhìn nhìn cô, nhiều hơn vài phần ý nhị, rất thâm trầm, như là còn điều hì muốn nói nhưng cuối cùng vẫn không nói ra.

“Rốt cuộc nhịn không được muốn đi ra ngoài tìm em gái xinh đẹp sao?”

“Thật hiểu tôi a, ở chỗ này cũng quá nhàm chán, trừ bỏ chiếu cố bệnh nhân là cô, tôi đúng thật là gần đây không có tình các em gái xinh đẹp để chơi đùa rồi.”

Cô cười, “Cảm ơn anh.”

Sáng sớm hôm sau hắn liền đi ra ngoài,cô còn đang trong giấc mộng đã bị bừng tỉnh, chỉ sợ là mới 6 giờ sáng ,làm gì có em gái xinh đẹp nào ra đường giờ này, quán bar cũng không mở vào giờ này.

Loảng xoảng!

Một tiếng vang lớn, cô nháy mắt mở mắt, của phòng ngủ bị mở ra.

Tưởng Tô Nhạc đã trở lại, đang muốn nghiêng đầu mở miệng, nhưng mà hai mắt đang nhìn thẳng cô kia, con ngươi hết sức quen , gắt gao nhìn chằm chằm cô, nhấc giày da bước nhanh về phía cô, dáng người nam nhân đĩnh bạt , chân dài mặt góc cạnh, từ trong áo khoác màu nâu đậm , móc ra một sợi dây thừng.

Dây thừng thô ráp, hương lên cổ cô mà đánh úp lại, hắn lạnh băng không nói gì, dùng dây thừng quân lên cổ cô , dùng sức áp cuống.

Mặt mày nam nhân thanh lãnh xa cách, lực trên tay càng ngày càng tăng thêm, cô liều mạng đá hai chân,lúc cô tưởng rằng cô sắp chết ở trong tay hắn.

Hắn đột nhiên cười, khóe miệng gợi lên nhìn cô giãy giụa vô vị, vừa phẫn nộ mà cũng vừa hưng phấn.

“Thật đúng là phải cảm tạ Tô Nhạc, bằng không, tôi sao có thể nhanh như vậy đã tìm được em đâu?”

Một câu này vừa mới dứt, cô gần như đã hít thở không thông chìm trong tuyệt vọng.

Cô té ngã lộn nhào muốn tránh thoát khỏi trói buộc của hắn, lại không cẩn thận làm miệng vết thương trên bụng xé rách, nháy mắt đau đến không còn một chút sức lực, trong mắt chảy ra nước mắt, bị hắn bóp cổ —sống sờ sờ mà dần hít thở không thông .

Rốt cuộc,cổ cô bị bóp chặt đến khi đại não bắt đầu sung huyết, sắp hôn mê bất tỉnh, trước mắt hình dáng bạo ngược của người nam nhân làm người khác phát sợ kia dần dần trở nên mơ hồ.

Cô không muốn trở về, ngay cả nằm mơ cũng muốn tìm mọi cách trốn thoát khỏi hắn, toàn thân bị một sơi dây trói buộc,trói chặt cổ cùng cánh tay, thống khổ làm cô căn bản không thể giãy giụa.

Khi cô mở mắt ra lần nữa , thì đã trở lại căn phòng ngủ quen thuộc kia, toàn bộ thân thể cùng hàm răng đều không chịu sự khống chế— dùng sức run lên, thân thể vừa thoáng động, cô liền cảm giác được chân đã bị xích sắt buộc chặt .

Có lẽ là quá mức sợ hãi, thanh âm hàm răng run lên càng ngày càng vang.

“Sợ cái gì?”

Tai phải đột nhiên truyền đến thanh âm,cô mới phát hiện–thì ra i nam nhân này vẫn luôn ở bên cạnh, chỉ là ngay lúc bắt đầu thì cô đã trợn mắt , ánh mắt đều nhìn chằm chằm trần nhà, không chú ý tới.

Khớp xương ngón tay hắn rõ ràng, vuốt ve ở trên má cô, nhẹ nhàng ma xát trên da thịt, làm lông tơ dựng đứng, thủ pháp nhẹ như vậy , căn bản không giống thủ đoạn của hắn , tựa như ở vuốt ve cánh của khổng tước sau đó tiến hành bước cuối cùng là —tàn sát.

“Tôi cho rằng em cũng đã đủ nghe lời, không nghĩ tới em vẫn nghĩ mọi biện pháp, tính toán tìm cách i chạy trốn? Vãn Vãn, em quá làm tôi thất vọng rồi.”

Bình luận (0)

Để lại bình luận