Chương 61

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 61

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

: Ghen Tuông Trên Sóng Nước
Nhưng hiện tại, khi ý nghĩ đó len lỏi vào đầu, Bạch Vi bỗng thấy lòng mình nhói lên một cái. Cô nhíu mày, trong tim dâng lên một cảm giác khó tả, như thể có ai đó vừa cướp đi món đồ quý giá nhất của mình.
Gió hồ se lạnh thổi qua, làm mái tóc dài của cô bay bay, vương cả vào mặt Bạch Hiển. Hắn khẽ đưa tay, gạt những sợi tóc mềm mại ra khỏi mặt cô, ngón tay vô tình lướt qua gò má mịn màng. Hơi ấm từ da thịt hắn làm Bạch Vi run lên nhè nhẹ.
Bạch Hiển nhìn sâu vào đôi mắt cô, đôi mắt lúc này đang phủ một tầng sương mờ ảo, không phải vì cảnh đẹp, mà vì nỗi muộn phiền vừa dâng lên.
“Em đang nghĩ gì?” Giọng hắn trầm thấp, như tan vào màn đêm tĩnh mịch.
“Không có gì…” Bạch Vi lí nhí, quay mặt đi, vùi mặt vào lồng ngực rắn rỏi của hắn. Lồng ngực ấy vẫn luôn là nơi trú ẩn an toàn nhất, nhưng hôm nay, nó lại mang đến cho cô cảm giác bất an kỳ lạ. “Chỉ là… em thấy hơi khó chịu.”
“Khó chịu?” Bạch Hiển siết nhẹ vòng tay, kéo cô sát hơn. Hắn biết cô đang nghĩ gì. Cái ý nghĩ về Chu Tử Nhược, về một đám cưới vốn dĩ không thuộc về cô, nhưng giờ lại là của cô.
“Vi Vi,” hắn gọi tên cô, giọng nói như một lời thì thầm mê hoặc. “Nhìn anh.”
Bạch Vi ngẩng đầu lên, đôi môi hơi hé mở, ươn ướt dưới ánh trăng. Hắn cúi xuống, không một lời báo trước.
Nụ hôn không phải là sự chiếm đoạt vội vã, mà là một sự xâm chiếm từ tốn, đầy quyền lực. Môi hắn mềm mại, ấm áp, mang theo hương vị nam tính sạch sẽ. Hắn không vội vàng, chỉ nhẹ nhàng mơn trớn, liếm nhẹ lên vành môi cô, như đang nếm thử món mỹ vị tuyệt trần.
Bạch Vi sững sờ. Cô định đẩy hắn ra, nhưng lồng ngực hắn quá vững chãi, và nụ hôn của hắn quá đỗi ngọt ngào. Cô thấy mình mềm nhũn, lý trí tan rã.
Hắn cảm nhận được sự thuận theo của cô. Chiếc lưỡi nóng hổi của hắn khẽ tách môi cô ra, tiến vào bên trong khoang miệng ẩm ướt, quấn lấy chiếc lưỡi đinh hương rụt rè. Hắn mút lấy nó, day dưa, khuấy đảo. Tiếng nước bọt quyện vào nhau nghe thật khêu gợi.
Một tay hắn vẫn ôm chặt eo cô, tay kia đã không an phận mà trượt xuống, vuốt ve đường cong mềm mại của hông cô, rồi dừng lại ở cặp mông tròn trịa, bóp nhẹ một cái qua lớp váy mỏng.
“Ưm…” Bạch Vi không tự chủ được mà bật ra một tiếng ngâm khe khẽ. Tiếng kêu xấu hổ ấy như một liều thuốc kích thích, làm Bạch Hiển càng thêm điên cuồng.
Nụ hôn trở nên sâu hơn, gấp gáp hơn. Hắn như muốn hút cạn không khí trong lồng ngực cô, muốn cô hoàn toàn thuộc về hắn.
“Vi Vi…” Hắn rời môi cô một chút, trán tựa vào trán cô, hơi thở cả hai phả vào nhau nóng hổi. Giọng hắn khàn đi vì dục vọng. “Em là của anh. Mãi mãi là của anh.”
Bạch Vi thở dốc, mặt đỏ bừng. Cô cảm nhận được có một vật cứng rắn, nóng rực đang cộm lên, chọc vào bụng dưới của cô. Hắn đang muốn cô. Ngay tại đây, trên con thuyền nhỏ giữa hồ.
________________

Bình luận (0)

Để lại bình luận