Chương 61

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 61

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

“Chờ tớ, tớ có khóa dự phòng!” Phó Nhụy không nhịn nổi Phó Dụ nổi tính xấu, lập tức đi tìm khóa đưa Hạ Quý.

Phó Nhụy còn muốn ngồi cửa nghe lén, cuối cùng bị Diệp Hâm lôi đi.

“Để Phó Dụ nhìn thấy sẽ tức giận.” Diệp Hâm khuyên cô.

“Em là chị nó, nó thử giận em xem, xem em có đánh chết nó không?” Phó Nhụy ngoài miệng ồn ào, cuối cùng vẫn tránh mặt với Diệp Hâm.

Cô cũng biết gần đây Hạ Quý và Phó Dụ giận dỗi, một người là bạn thân, một người là em trai, cô không hi vọng bọn họ chia tay.

Chờ Phó Nhụy và Diệp Hâm đi, Hạ Quý mới mở cửa bước vào.

Sau khi cô vào, trong phòng yên tĩnh, liếc mắt một cái là nhìn thấy Phó Dụ nằm trên giường.

Thì ra là ngủ rồi, khó trách không nghe được tiếng cô gõ cửa.

Cô nhẹ nhàng đi qua, đặt bát cháo lên trên tủ, sau đó ngồi ở mép giường nhìn Phó Dụ.

Chăn chỉ che đậy được bụng anh, lộ ra cánh tay săn chắc và lồng ngực cứng rắn, lúc anh anh đã ngủ đến đỏ mặt.

Hạ Quý cảm thấy dáng vẻ lúc ngủ của Phó Dụ rất đáng yêu, không có vẻ lạnh băng như ở trường, cũng không vô lại như khi ở cùng cô.

Nhìn một cái lại không nhịn được muốn sờ, lần đầu nhìn thấy anh ngủ, ngủ thôi mà cũng đẹp nữa!

Vừa sờ một cái, Hạ Quý đã cảm thấy không thích hợp, “Sao nóng như vậy?” Hạ Quý nhíu mày, sợ tay mình sờ không đúng, cúi đầu dùng trán mình đo trán anh.

Hạ Quý luống cuống, Phó Dụ phát sốt! Mới từ bệnh viện về được hai tiếng, sao anh đã sốt rồi? Liệu có phải miệng vết thương nhiễm trùng hay không?

“Phó Nhụy, Phó Nhụy!” Hạ Quý vội vàng chạy đi tìm Phó Nhụy, “Phó Dụ phát sốt rồi!”

“Cái gì? Thằng nhóc này, bảo nằm viện không nghe, phải tự hại mình mới chịu sao?” Phó Nhụy vừa mắng vừa lấy điện thoại gọi bác sĩ, cô vừa nói chuyện của Phó Dụ với bố mẹ, cũng trấn an bọn họ là bị thương ngoài da, bác sĩ nói không sao.

Kết quả vừa quay đầu lại Phó Dụ đã phát sốt, nếu tỉnh lại cô nhất định sẽ cho một trận đòn, ai bắt không nghe lời cô nói.

Bác sĩ tư tới rất nhanh, cũng biết tình huống của Phó Dụ, cẩn thận kiểm tra, còn lấy máu đi xét nghiệm.

“Tôi truyền nước cho cậu ấy hạ sốt, chờ có kết quả tôi lại tới.” Nói xong ông cũng rời đi.

“Không sao đâu, cậu đừng quá lo lắng.” Phó Nhụy thấy Hạ Quý sốt ruột, vỗ vai an ủi cô.

“Phó Nhụy, tớ muốn ở lại chăm sóc anh ấy.” Hạ Quý nói.

“Không sao, nhưng cậu cũng đừng làm bản thân quá mệt mỏi.” Phó Nhụy không có ý kiến, tình cảm bọn họ vẫn tốt khiến cô vui vẻ.

Lúc trước cô cũng chỉ giận dỗi thôi, nếu Phó Dụ và Hạ Quý thật sự tu thành chính quả, cô sẽ là người vui vẻ nhất.

Hạ Quý vẫn luôn ở cạnh Phó Dụ khi truyền nước biển, mãi cho tới khi bác sĩ quay lại anh cũng chưa tỉnh.

“Thế nào?” Phó Nhụy sốt ruột hỏi.

“Phó tiểu thư, Phó tiên sinh và Phó phu nhân đâu?” Bác sĩ tư nhìn Phó Nhụy, do dự hỏi.

“Bố mẹ tôi ở nước ngoài, có chuyện gì thì nói với tôi, đừng ấp úng!” Phó Nhụy ghét nhất người khác như vậy, có chuyện thì nói thẳng ra không tốt sao?

“Xét nghiệm máu của Phó thiếu gia đã có, gần đây cậu ấy có dùng một loại thuốc.”

“Thuốc gì?” Phó Nhụy nhíu mày, sao cô lại không biết gì chứ?

“Là một loại thuốc chống biến chứng của bệnh, tôi nghĩ cơ thể cậu ấy xuất hiện biến chứng của bệnh hồi xưa. Tuy rằng bệnh này đã chữa khỏi, mấy năm sau xuất hiện biến chứng cũng không phải là điều hiếm lạ.”

“Tôi không hiểu ông đang nói cái gì, tôi muốn biết làm thế nào để em trai tôi mới khỏe lên!” Trong lòng Phó Nhụy hốt hoảng, nhưng không có bố mẹ ở đây, cô phải bình tĩnh mới giải quyết được chuyện này.

“Trước hết phải đưa cậu ấy tới bệnh viện kiểm tra kĩ càng, sau đó chúng ta mới có thể tiến hành trị liệu. Phó tiểu thư yên tâm, tình huống của cậu ấy không quá nghiêm trọng, tôi sẽ cố gắng hết sức.”

Bình luận (0)

Để lại bình luận