Chương 615

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 615

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

Hôm nay nếu như không còn là con nuôi của Trầm gia, cũng không chỉ là cách biệt một chút.
Tôn Uyển cười to thỏa mãn, liên tục bị sỉ nhục và làm người hầu của Trầm Hi nhiều năm như vậy, hôm nay cuối cùng cũng có thể xoay người.
Mắt thấy luật sư lấy một xấp văn kiện dày ra, mà mẹ Trầm chỉ thờ ơ quan sát, Trầm Hi mới biết được là muốn làm thật.
“Không, mẹ, con không ký…”
“Trầm phu nhân xin nghĩ lại ” Chưa nói xong đã có người quỳ xuống bên cạnh cô ta.
Tuy rằng Trương Kỳ Anh cúi đầu, nhưng lời nói khẩn thiết, “Trầm tiểu thư nhất thời hồ đồ mới làm nên chuyện mạo phạm tiểu thư Tư Á, nhưng tình cảm mẹ con hơn hai mươi năm qua của hai người là thật, tiểu thư biết qua một khoảng thời gian nữa sẽ tới sinh nhật người, một mực tất bật chuẩn bị quà tặng, thậm chí nhiều lần nài nỉ thương hiệu lớn, muốn đo ni đóng g͙iày một loại nước hoa cho riêng phu nhân. Quà sinh nhật của bà cụ cũng vậy, rấtlâu trước đây tiểu thư đã chuẩn bị hai phần, trên đường tới đây bình Thanh Hoa Vạn Thọ bị vỡ một phần, tiểu thư lại bảo tôi mang the0 một phần khác lập tức chạy tới, chỉ sợ bỏ lỡ sinh nhật của bà ngoại.”
“Cho dù tiểu thư có ngàn vạn lần không tốt, nhưng rấtyêu người kính người, những thứ này chúng tôi làm người giúp việc đều nhìn thấy.”
Trương Kỳ Anh cũng là dưới tình thế cấp bách, bà biết mình không nên xuấthiện ở trước mặt Trầm gia.
Nhưng tɾong lúc ngàn cân tre0 sợi tóc cái gì bà cũng quên, con gái sống an nhàn sung sướng nhiều năm, nếu đột nhiên rời khỏi Trầm gia thì phải sống như thế nào.
Bà cho rằng mình nói một hồi ít nhiều có thể khiến mẹ Trầm động lòng.
Nhưng mẹ Trầm chỉ nhìn bà, ánh mắt Trầm Kỳ Dương rơi trên đầu bà lạnh lẽo thấu xương, bức người không dám đối diện với anh.
“Kỳ Anh, sao em lại ở đây…”
Lúc này tɾong đám đông đột nhiên kêu lên. Trương Kỳ Anh quay đầu, bạn cũ xa cách hơn hai mươi năm đột nhiên đứng ở trước mặt, ánh mắt đụng vào nhau đều bày tỏ sự khiếp sợ khó có thể nói thành lời.
“Ngài nhận lầm người rồi ” Trương Kỳ Anh cúi đầu càng thấp hơn.
nannan
“Sao chị lại nhận lầm, vì sao sau này em lại cắt đứt liên lạc với chị.”
Tô Khiết Nhĩ kìm lòng không được mà tiến lên, Lương Ái Kỳ và Quách Lam hỏi là ai, Tô Khiết Nhĩ nói “Cô ấy là người bạn tốt mà tôi quen được khi đang du học ở nước Anh, sau đó về nướcnan”
“Phu nhân, ngài thật sự nhận lầm người rồi ” Giọng nói của Trương Kỳ Anh chợt bén nhọn.
Nhưng những gì nên nghe đều đã nghe thấy, Tô Khiết Nhĩ thành danh hơn mười năm, người nào không biết cô bà học ở học viện nghệ thuật Luân Đôn, phàm là người có thể vào học lớn học này thì ắt gia cảnh và năng lực đều không phải bình thường, cho dù Trầm gia có đãi ngộ tốt nhất, nhưng tại sao lại lưu lạc tới làm người hầụ
Nếu lúc này bà ngoại Lương còn không phát hiện ra điểm khác thường, hơn nửa đời người của bà xem như sống uổng phí.
Bà cụ thấy sắc mặt mẹ Trầm tái nhợt, như đang cật lực nhẫn nại cái gì.
Bà ngoại Lương nhìn về phía người phụ nữ đang quỳ trên mặt đất.
“Cô ngẩng đầu lên.”
Trương Kỳ Anh nói tự biết đã quấy rầy bà cụ, sẽ đứng dậy rời đi, nhưng động tác của người hầu còn nhanh hơn, trực tiếp ngăn chặn bà, hầu nữ phụcvụ nhiều năm bên người bà cụ nâng mặt Trương Kỳ Anh lên.
Bà cụ chợt kinh hãi.
Rốt cuộc con mắt nhìn người vẫn phong phú hơn người khác, bà cụ nhìn Trầm Hi lại nhìn Trương Kỳ Anh, hai đôi mắt tương tự cỡ nào.
Trầm Kỳ Dương ra hiệu ánh mắt cho quản gia, quản gia lập tức lấy lý do thân thể bà cụ không tiện để khách khứa ra ngoài sảnh lớn nghỉ ngơi trước, từng đợt khách rời đi, nhưng người nhìn ra manh mối đã sớm hít một ngụm khí lạnh, lại nửa câu không dám nói.
Sảnh tɾong chỉ có hai nhà Lương Trầm, ngay cả người hầu còn lại đều là những người đã phụcvụ trung thành nhiều năm, miệng lưỡi rấtkín kẽ.

Bình luận (0)

Để lại bình luận