Chương 617

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 617

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

Trầm Hi bất lực ngửa đầu, dưới ánh sáng ngược đụng phải ánh mắt thờ ơ của Trầm Kỳ Dương.
Chợt nhớ tới nhiều năm trước, khi cô ta tiến vào Trầm gia, Trầm Kỳ Dương thân là một đứa trẻ cũng chưa từng hoan nghênh cô ta.
Dấu vân tay đã ấn, thỏa thuận có hiệu lực.
Mà giấc mộng phú quý thuộc về cô ta vào giờ khắc này ͼhân chính vỡ nát, Trầm Hi tê liệt ngã xuống đất, ngay cả trang sức trên người Trầm Kỳ Dương cũng không để lại cho cô ta, sau khi người giúp việc tháo xuống, Trầm Kỳ Dương lạnh nhạt đá một cước vào tɾong góc.
Ngoài cửa sổ, ánh mặt trời xuyên qua tuyết đọng chói mắt chiếu vào.
Liên Chức từ đầu đến cuối đều thờ ơ lạnh nhạt, cuối cùng lặng lẽ rơi lệ, cô lặng lẽ lau đi không có ai biết.
Cô chờ ngày này, ước chừng đã hai năm.
Buổi chiều sinh nhật, bà cụ lập tức nằm trên giường không dậy nổi.
Xe khách nối liền không dứt chạy xuống ͼhân núi, phòng ngủ của ông cụ lại buông rèm cửa sổ đóng chặt, bác sĩ đến thăm hai chuyến, nói bà cụ quá lao tâm khổ tứ, cần phải tĩnh dưỡng thật tốt.
Trong phòng không có bao nhiêu người đi cùng, đèn bàn cổ ở đầu giường tản ra ánh sáng hơi vàng.
Lúc Liên Chức vào phòng, bà ngoại yếu ớt vươn tay về phía cô.
“Cháu gái ngoan, mau tới đây.”
Liên Chức ngồi bên cạnh bà ngoại, cầm tay bà dán lên mặt mình.
“Bà ngoại.”
Cô lẩm bẩm một câu, tɾong mắt dần dần trở nên ẩm ướt.
Liên Chức muốn nói xin lỗi, biết rõ tất cả sẽ làm cho bà cụ đau lòng, chợt bà biết sợ sẽ nhận sự đả kích khó có thể chịu đựng, rõ ràng trên dưới Trầm gia đều gạt bà cụ, cô lại không thể không xé mở vết sẹo này trước mặt bà.
Sử dụng͟͟ lòng trắc ẩn và tình yêu của bà cụ cho mục đích của riêng cô.
Trong mắt bà ngoại Lương chứa đựng nước mắt ẩm ướt.
“Á Á, con chưa từng nói với bà về tuổi thơ và quá khứ của con. Hôm nay bà ngoại rảnh rỗi, con nói với bà một chút được không?”
Bà cụ mặc dù tuổi đã g͙ià, nhưng ánh mắt vẫn còn minh mẫn cỡ nào.
Nhìn Liên Chức nhượng bộ lui bước với cha nuôi của cô, cùng sự ghê tởm đến nỗi nôn ra kia bà cụ đã đoán được quan hệ của bọn họ không bình thường, rấtnhiều thứ tùy tiện hỏi thăm là có câu trả lời, nhưng vừa hỏi đến thì lòng bà cụ đều đã tan nát.
Liên Chức cười yếu ớt.
“Đã qua rấtlâu rồi, bà ngoại đột nhiên bảo con nói con cũng không biết nên nói gì.”
Bà cụ nói “Lúc trước đã chịu đựng rấtnhiều khổ sở phải không?”
“… Dạ.” Liên Chức không muốn giấu diếm bà ngoại, cô tựa đầu vào vai bà cụ, “Cũng không phải tất cả đều là khổ, vẫn có ngọt, bà ngoại, con đã nói với người về mẹ nuôi của con hay chưa, bà ấy là một người cực kỳ tốt.”
“Lúc con học tiểu học bà ấy vẫn còn chưa có công việc chính đáng gì, chỉ ở nhà xâu thịt xiên và rau cỏ đẩy ra đầu đường bán ma la thăng, con ngồi trên ghế nhỏ bên cạnh làm bài tập, làm mệt rồi thì nằm sấp ngủ chờ bà ấy, lúc dọn quán bà ấy luôn cõng con một bên, một bên đẩy xe nhỏ về nhà. Sau đó bà ấy bị bệnh chết….”
Giọng nói của cô rấtnhẹ, bà ngoại Lương lại kìm lòng không đậu mà rơi lệ.
“Vậy nhất định là người thiện lương, đáng tiếc đi quá sớm, nếu không bà nhất định phải trực tiếp cảm ơn cô ấy.”
“… Dạ.”
“Sau đó thì sao?”
“Về sau nữa, sau khi cha nuôi vào tù con lập tức cắt đứt quan hệ với ông ấy, con rấtnghiêm túc học tập, thi đỗ trường trung học phổ thông tốt rồi đỗ vào khoa chính quy, sau đó lại gặp hai người.”
Những chữ cô không nói cất giấu bao nhiêu chua xót, bà ngoại Lương căn bản không dám nghĩ.
Bà cụ nghẹn ngào “Á Á, là Trầm gia đã phụ lòng con.”
“… Không có, thật sự không có mà bà.” Liên Chức nói, “Bà xem con sống một mình nhiều năm như vậy cũng vẫn rấttốt, cũng không giống như loại người sẽ bị người khác tùy tiện ức hiếp, kỳ thật hôm nay con rấtcảm động.”

Bình luận (0)

Để lại bình luận