Chương 62

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 62

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

Năm anh chín tuổi thì hai người bọn họ đã ly hôn.”
Bạch Lê ngơ ngác lắng nghe, ngón tay vô thức mà cào lòng bàn tay.
Thẩm Ám chẳng để lộ cảm xúc gì trên mặt, chỉ nghe giọng nói rất trầm của anh, “Mẹ của anh bỏ đi một mình, cũng chẳng quay về nữa.”
“Ba anh không quan tâm anh, cứ thế quăng anh cho ông nội nuôi.” Anh như nhớ đến điều gì đó, nhẹ nhàng nở nụ cười, “Tính tình của ông nội rất thẳng thắn và tốt bụng, ông cũng thích động vật nhỏ.

Lúc đó ông luôn chắc chắn anh sẽ là một bác sĩ thú y tài giỏi, cho nên mỗi lần phẫu thuật đều dẫn anh theo, để anh ở bên cạnh đứng nhìn.

Khi ấy anh cũng chỉ mới chín tuổi thôi.”
“Ông đã dạy cho anh suốt mười sáu năm, vậy mà thời điểm ông qua đời anh cũng không gặp mặt được lần cuối.” Đôi mắt Thẩm Ám ảm đạm, “Anh thường xuyên mơ thấy ngày đó, anh ở hành lang bệnh viện đã liều mạng mà chạy, muốn nhìn thấy mặt ông lần cuối cùng, nhưng mà dù thế nào cũng không kịp nữa rồi.”

Bạch Lê sụt sịt mũi, nước mắt lại rơi xuống từng giọt.
“Vốn dĩ là muốn an ủi em, thế nào lại làm em khóc rồi?” Thẩm Ám cười khẽ đưa khăn giấy sang cho cô.
Bạch Lê vừa khóc vừa xin lỗi, “Em xin lỗi…”
“Xin lỗi chuyện gì?” Anh nhẹ giọng hỏi.
“Rõ ràng… Chuyện này… Đã khiến anh… rất đau khổ… Anh còn … muốn..

an ủi em…” Đôi tay Bạch Lê che lại đôi mắt, hai hàng nước mắt từ khe hở ngón tay trào ra, “Em… xin lỗi.”
Thẩm Ám chưa bao giờ nghĩ đến một câu nói ngắn ngủi của cô nàng sẽ làm lục phủ ngũ tạng* của anh đều chua xót cực kỳ.

Anh kéo người kia vào lòng mình, vỗ nhẹ vào lưng cô, “Đều đã qua rồi, em đừng khóc.”
*Ngũ tạng bao gồm các cơ quan vận chuyển huyết, tân, dịch, khí và thàn.

Cụ thể hơn là các bộ phận tim, gan, lách, phổi, thận kết nối với nhau và hoạt động theo chu trình.

Lục phủ là các cơ quan tiếp nhận thức ăn và chuyển hóa đi nuôi cơ thể.

Đó là các cơ quan mật, dạ dày, ruột non, bọng đái, tam tiêu.

Bạch Lê lắc đầu, trên mặt còn lưu lại những giọt nước mắt, âm mũi cũng rất nặng, âm thanh khi nói chuyện mang theo tiếng khóc nức nở mềm mại, “Không thể bỏ qua được…”
Lời nói không chỉ nói về bản thân mà dường như cũng là muốn nói đến Thẩm Ám, từ tận đáy lòng của bọn họ đều chịu những vết thương lưu lại, mỗi khi tiết lộ thì vết thương sẽ lại một lần nữa đổ máu.
“Không thể bỏ qua được thì cứ giữ lại nó.” Thẩm Ám ôm chặt cô, giọng nói cũng trầm thấp nhưng làm người khác vô cùng yên tâm, “Sau này có anh đi cùng em, đừng sợ nữa.”.

Bên ngoài có người đi ngang qua, Bạch Lê sợ đến mức đột nhiên chui từ trong lòng Thẩm Ám ra, cô giống một con thỏ bị kích động, đầu ngón chân chẳng biết hướng chỗ nào mà nhảy loạn.

Thẩm Ám nắm thật chặt cổ tay của cô đặt ở lồng ngực, lúc này Bạch Lê lo lắng ngẩng đầu nhìn anh, có vài giọt lệ đọng lại trên lông mi, giọt nước mắt trong suốt tựa như hai quả nho, vừa trong veo vừa xinh đẹp.

Thẩm Ám cúi đầu hôn lên đôi mắt, “Đến lượt em rồi.


Bạch Lê bị hôn đến cả người run lên, “Chuyện gì?”
“Nói cho anh biết một chút bí mật của em đi.

” Thẩm Ám nghiêng đầu, chóp mũi cọ lên vành tai đỏ ửng của cô, anh không nhịn được vươn đầu lưỡi ra liếm một chút.

Sống lưng Bạch Lê tê rần, cả người ở trong lòng anh run lẩy bẩy, cô dùng sức lui ra phía sau, lại không thoát khỏi được sự trói buộc này, khuôn mặt đỏ lên, đầu óc trống rỗng đến mơ hồ.

Thẩm Ám hôn lên mặt cô, tựa như đầy cám dỗ hỏi, “Em thích anh chứ?”
Hàng lông mi của Bạch Lê run rẩy kịch liệt, trái tim càng đập loạn nhịp hơn nữa.

“Đây cũng xem như một bí mật.

” Ngón trỏ của Thẩm Ám khảy nhẹ vào vành tai nhạy cảm của cô, ở bên tai Bạch Lê cười nhẹ, “Nếu không thể nói thì chỉ cần gật đầu thôi.

Bình luận (0)

Để lại bình luận