Chương 62

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 62

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

Tắm rửa xong xuôi, chúng tôi quay về phòng để thay đồ. An rất tự nhiên đi qua đi lại trong phòng tôi trong tình trạng khoả thân, lựa chọn quần áo. Cô ấy chọn một chiếc quần jean bó sát và một chiếc áo thun trắng đơn giản. Dù đơn giản nhưng khi khoác lên người cô ấy, nó lại trở nên cá tính và quyến rũ lạ thường. Tôi cũng chọn một bộ đồ tương tự, quần jean và áo thun đen.

Khi chúng tôi chuẩn bị ra khỏi cửa, điện thoại của tôi trong túi quần đột nhiên rung lên. Là một tin nhắn từ một số lạ. Tôi tò mò mở ra xem.

“Thủ khoa Nguyễn Long. Hôm qua mày ngon lắm. Cứ chờ đấy, chuyện này chưa xong đâu.”

Nụ cười trên mặt tôi lập tức đông cứng lại. Tôi biết ngay tin nhắn này là của ai. Thằng chó Hoàng Bách. Hơi thở của tôi trở nên nặng nề, tôi siết chặt tay lại thành nắm đấm, các khớp ngón tay kêu răng rắc.

“Có chuyện gì vậy anh?” An thấy sắc mặt tôi thay đổi, liền lo lắng hỏi.

Tôi không muốn giấu cô ấy. Tôi đưa điện thoại cho cô ấy xem. An đọc xong tin nhắn, khuôn mặt cũng tái đi. Cô ấy cắn môi, ánh mắt hiện lên vẻ lo lắng và một chút sợ hãi.

“Em đã nói mà,” cô ấy nói, giọng hơi run. “Nó sẽ không bỏ qua dễ dàng đâu.”

Tôi hít một hơi thật sâu, cố gắng trấn tĩnh lại. Tôi đặt hai tay lên vai cô ấy, nhìn thẳng vào mắt cô ấy, giọng nói chắc nịch.

“An, nhìn anh này. Đừng sợ. Có anh ở đây. Nó muốn giở trò gì, anh sẽ tiếp hết. Anh sẽ không để nó động đến một sợi tóc của em đâu.”

Tôi kéo cô ấy vào lòng, ôm thật chặt. “Tin anh đi.”

An im lặng một lúc trong lòng tôi, rồi khẽ gật đầu. “Em tin anh. Nhưng anh phải hứa với em, đừng hành động một mình, cũng đừng liều lĩnh. Có chuyện gì cũng phải nói với em.”

“Anh hứa,” tôi nói, hôn lên tóc cô ấy.

Cái tin nhắn chết tiệt đó đã phá hỏng toàn bộ không khí vui vẻ buổi sáng, thay vào đó là một sự căng thẳng vô hình bao trùm lấy chúng tôi. Nhưng nó cũng khiến chúng tôi xích lại gần nhau hơn. Chúng tôi không còn chỉ là hai cá thể sống chung dưới một mái nhà, tìm đến nhau để thỏa mãn bản năng nữa. Chúng tôi đã thực sự trở thành một thể thống nhất, cùng nhau đối mặt với khó khăn.

Chúng tôi không nói gì thêm, chỉ lặng lẽ nắm tay nhau ra khỏi nhà. Dọc đường đến trường, cả hai đều chìm trong suy nghĩ riêng, nhưng bàn tay thì vẫn siết chặt lấy nhau, như để truyền cho nhau thêm sức mạnh.

Bầu không khí ở trường hôm nay có vẻ khác lạ. Khi chúng tôi tay trong tay đi vào sân trường, rất nhiều ánh mắt đổ dồn về phía chúng tôi. Họ không chỉ nhìn, mà còn xì xào, bàn tán. Tôi đoán chắc chuyện tôi đấm Hoàng Bách hôm qua đã lan ra khắp trường. Lời đe dọa của hắn trong tin nhắn không phải là nói suông. Hắn đang muốn dùng dư luận để gây áp lực cho tôi.

Tôi mặc kệ những ánh mắt đó. Tôi càng siết chặt tay An hơn, ngẩng cao đầu, kéo cô ấy đi thẳng về phía tòa nhà của khoa kinh tế. An cũng vậy, cô ấy đi bên cạnh tôi, lưng thẳng tắp, khuôn mặt lạnh lùng, không thèm để ý đến những lời bàn tán xung quanh. Vẻ yếu đuối, lo sợ lúc ở nhà đã hoàn toàn biến mất, thay vào đó là một Minh An kiêu hãnh và bất cần như thường ngày.

Chúng tôi vào lớp học, tìm một chỗ ngồi ở dãy bàn cuối cùng. Tiết học của bà cô khó tính bắt đầu. Tôi lấy sách vở ra, cố gắng tập trung vào bài giảng, nhưng tâm trí vẫn không ngừng nghĩ về tin nhắn của thằng Hoàng Bách. Hắn sẽ làm gì tiếp theo? Chặn đánh tôi? Hay dùng quyền lực của gia đình để gây khó dễ cho tôi trong việc học?

Cảm nhận được sự lo lắng của tôi, An ở bên cạnh khẽ huých tay tôi. Tôi quay sang nhìn cô ấy. Cô ấy không nói gì, chỉ mỉm cười nhẹ, rồi đưa tay xuống dưới gầm bàn, nắm lấy tay tôi, đan những ngón tay của cô ấy vào tay tôi. Cái nắm tay thật chặt, thật ấm áp. Nó như một lời khẳng định thầm lặng: “Đừng lo, có em ở đây.”

Tôi nhìn cô ấy, lòng dâng lên một cảm xúc ấm áp. Đúng vậy, tôi không một mình. Bất kể sóng gió gì sắp tới, chỉ cần có cô ấy bên cạnh, tôi sẽ không bao giờ gục ngã. Tôi siết chặt tay cô ấy, tập trung trở lại vào bài giảng trước mặt. Chuyện gì đến rồi sẽ đến.

Cái nắm tay ấm áp dưới gầm bàn như một mỏ neo, giữ cho tâm trí tôi không trôi đi trong dòng suy nghĩ hỗn loạn. Tôi hít một hơi thật sâu, cố gắng gạt hình ảnh của thằng khốn Hoàng Bách ra khỏi đầu. Giờ không phải lúc để nổi điên. Tôi đang ở trong lớp học, và bên cạnh tôi là An. An toàn của cô ấy và sự bình yên của cả hai lúc này là quan trọng nhất.

Bà cô trên bục giảng vẫn thao thao bất tuyệt về các mô hình kinh tế vĩ mô, giọng nói đều đều như một bài ru ngủ. Nhưng tôi không thể nào tập trung được. Mọi giác quan của tôi đều đổ dồn vào bàn tay nhỏ bé đang đan vào tay mình. Thỉnh thoảng, An lại dùng ngón cái khẽ vuốt ve mu bàn tay tôi, một cử chỉ an ủi đơn giản nhưng lại có sức mạnh vô cùng.

Bình luận (0)

Để lại bình luận