Chương 62

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 62

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

Đầu óc Diệp Chi vốn dĩ đang lo lắng thân thể mình, bên dưới của cô còn chứa tinh dịch anh trai, chỉ cần cô cử động một chút là nó liền chảy ra ngoài.

Nhưng hiện tại Hạ Thư Niên đột nhiên nói cho cô biết, một quyết định quan trọng như vậy được đưa ra là để giải quyết vấn đề giữa bọn họ, thậm chí vấn đề đó còn không chắc chắn là có tồn tại hay không.

Hơn nữa anh ấy chỉ nói cho cô sau khi đã bàn bạc xong tất cả.

Diệp Nam Phong hiển nhiên cũng không dự đoán được chuyện này, anh cho rằng đây là vấn đề quan trọng mà hai người bọn họ không có khả năng giải quyết được.

Anh nhìn về phía Diệp Chi, ánh mắt bị anh thao đến mờ mịt lúc này đột nhiên có tinh thần hơn.

Những lời nói tàn nhẫn mà cô định thốt ra đột nhiên lại nuốt xuống.

“Em không muốn rời xa ba mẹ cũng không sao cả.” Hạ Thư Niên lấy ra một đống đồ từ ba lô, đưa cho cô xem từng cái một: “Đây là bất động sản trên danh nghĩa của anh, thẻ ngân hàng, sổ tiết kiệm, cổ phần đứng tên anh. Còn đây là thỏa thuận trước hôn nhân, cho dù ba mẹ em công tác ở đâu, anh trai em làm việc ở đâu, nhà em hoặc gia đình em sinh sống ở đâu, em muốn đi đến nơi nào sống hoặc làm việc thì anh đều sẽ ở bên cạnh em….”

Tuy rằng điều kiện gia đình của cô không tồi, từ nhỏ đến lớn cũng chưa từng thiếu thốn bất cứ thứ gì, nhưng khi nghe thấy Hạ Thư Niên cố ý đem những gì mình sở hữu ra trước mặt cô, Diệp Chi vẫn rất ngạc nhiên.

Hạ Thư Niên đang suy sét tương lai của hai người bằng tất cả sự chân thành, hơn nữa anh còn đưa ra nhượng bộ lớn nhất của mình.

“Chi Chi, nếu như em còn có vấn đề gì, anh đều cố gắng để giải quyết, anh đã nghiêm túc suy nghĩ, anh không thể sống thiếu em….”

Anh nói chuyện có chút nghẹn ngào, dù đã phơi nắng lâu như vậy, nhưng lời nói của anh vẫn mang vẻ hoa mỹ, khó hiểu, thoạt nhìn qua thì trông rất chân thành.

“Hạ….” Diệp Chi vừa muốn gọi tên anh, bỗng nhiên cảm nhận được đau đớn ẩn ẩn trên mông, nên lời nói bị gãy nửa chừng.

Cô nhìn về phía anh trai mình: “Anh hai….”

Diệp Nam Phong nghiến răng hàm sau, nhận được ánh mắt của Diệp Chi đang nhìn mình, sắc mặt dần trở nên lạnh lùng.

Anh bất ngờ trước sự chuẩn bị lần này của Hạ Thư Niên.

Lời nói hoa mỹ của Hạ Thư Niên dễ dàng làm Diệp Chi rung động.

Diệp Nam Phong nhanh chóng trở nên bình tĩnh: “Vừa rồi ở dưới lầu, âm thanh mà cậu nghe được….”

“Em không muốn.” Diệp Chi lập tức ngắt lời anh trai: “Những điều anh vừa nói thật sự làm cho em rung động, nhưng đáng tiếc đối tượng lại là anh. Em chưa bao giờ nghĩ đến việc sống cùng anh sẽ ra sao, vì em không thích anh, không liên quan gì đến những chuyện khác, đơn giản là em không thích anh mà thôi. Sau khi em bị bệnh, mỗi lần anh đến tìm em đều làm em cảm thấy rất phiền phức, cho nên, từ nay về sau, xin anh đừng đến tìm em nữa.”

Cô biết anh trai mình muốn nói gì.

Anh không đồng ý, nên cô không thể chạy thoát.

Tốt hơn hết là cắt đứt sạch sẽ mọi liên lạc với Hạ Thư Niên.

Đã vào cuối thu, đợt lạnh rất nhanh quét qua thành phố, Diệp Chi càng ngày càng không thích ra ngoài, mà đây cũng chính là mong muốn của Diệp Nam Phong.

Diệp Chi dần dần thành thói quen, thậm chí thỉnh thoảng còn làm nũng với anh trai: “Chỉ có người không được mới cần phải dùng đến đồ bên ngoài trợ giúp.”

Một câu nói đã thành công thuyết phục Diệp Nam Phong gỡ chiếc vòng âm vật của cô ra, nhưng trước khi anh chứng minh mình có thể khiến Diệp Chi thoải mái mà không cần sự giúp đỡ của thứ đó, thì Nhan Niệm, người bạn thời thơ ấu của hai người đột nhiên từ nước ngoài trở về, làm gián đoạn sinh hoạt của bọn họ.

Hai gia đình từng là hàng xóm của nhau, mấy năm trước Nhan Niệm theo người nhà di cư ra nước ngoài, đã nhiều năm rồi chưa gặp mặt.

Mà Nhan Niệm đột nhiên trở về, nhất thời không tìm được chỗ ở nên cha mẹ Diệp đã để cô ở trong nhà mình, nhờ Diệp Nam Phong giúp đỡ chăm sóc.

Nói là chăm sóc, nhưng trong lời nói của cha mẹ còn có ý giới thiệu hai người với nhau, mẹ Diệp nhấn mạnh trong điện thoại: “Nam Phong, Nhan Niệm hiện tại đã quyết định trở về nước phát triển sự nghiệp, con hãy quan tâm nhiều hơn tới con bé. Mẹ nhớ đứa bé này khi còn nhỏ rất ngoan ngoãn và hiểu chuyện, gia thế không tồi, các con khi còn nhỏ chơi với nhau cũng vui vẻ.”

Bình luận (0)

Để lại bình luận