Chương 62

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 62

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

– Cơn ghen của vị tổng tài bá đạo
Gió biển mang theo vị mặn mòi và hơi nước mát lạnh thổi tung mái tóc dài của Phỉ Y Hân. Cô đứng ở sảnh lớn của khách sạn resort 5 sao cao cấp nhất vùng biển này, đôi mắt đen láy mở to đầy thích thú. Bầu trời trong vắt như một viên ngọc bích khổng lồ, mặt biển xanh thẳm lấp lánh ánh bạc dưới nắng trưa, tất cả tạo nên một bức tranh thiên nhiên tuyệt mỹ khiến lòng người thư thái.
“Đẹp quá! Lâu lắm rồi tôi mới được thấy biển đẹp thế này!” Phỉ Y Hân không kìm được tiếng cảm thán, nụ cười rạng rỡ nở trên môi, xóa tan vẻ nghiêm nghị thường ngày nơi công sở.
Hoắc Đông Thần đứng bên cạnh, ánh mắt thâm trầm dán chặt lên sườn mặt thanh tú của cô. Gió biển làm rối tóc cô, vài sợi vương trên đôi môi hồng nhuận ướt át, khiến hắn chỉ muốn đưa tay lên vén lại, rồi tiện thể chiếm lấy đôi môi ấy.
“Chìa khóa phòng đâu? Đưa tôi!” Phỉ Y Hân quay sang, bàn tay nhỏ nhắn xòe ra trước mặt hắn, cắt ngang dòng suy tưởng đen tối của vị tổng tài.
Hoắc Đông Thần nhếch mép, từ tốn móc trong túi quần ra một chiếc thẻ từ mạ vàng sang trọng, đặt vào tay cô. Phỉ Y Hân nhận lấy, mắt sáng lên, cô nhanh chóng kéo vali của mình, quay lưng bước đi một mạch về phía thang máy.
“Bye bye sếp nha! Tự lo thân mình đi!” Cô quay lại vẫy tay, nụ cười tinh nghịch đầy vẻ khiêu khích rồi biến mất sau cánh cửa phòng đóng sầm lại.
Hoắc Đông Thần đứng trơ trọi giữa hành lang vắng, nhìn cánh cửa gỗ đóng kín mít trước mặt, cảm giác hụt hẫng dâng lên. Cô gái nhỏ này nghĩ rằng có thể thoát khỏi hắn dễ dàng như vậy sao? Khóe môi hắn cong lên một nụ cười tà mị, đầy tính chiếm hữu. Hắn thong thả bước đến căn phòng ngay sát vách, quẹt thẻ đi vào. Cô chưa biết rằng, cả cái khách sạn này là của hắn, và bức tường ngăn cách hai phòng này… có những bí mật mà chỉ mình hắn biết.
Sau khi sắp xếp đồ đạc và nghỉ ngơi một chút, trời đã ngả sang chiều. Nắng không còn gay gắt mà trở nên vàng óng như mật, trải dài trên bãi cát trắng mịn. Phỉ Y Hân bước ra khỏi khách sạn, khiến không gian xung quanh như ngưng đọng.
Cô diện một bộ bikini hai mảnh màu đen tuyền, làn da trắng sứ nổi bật tương phản đầy kích thích. Bên ngoài, cô khoác hờ một chiếc áo lưới màu trắng mỏng tang, từng đường cong nóng bỏng thoắt ẩn thoắt hiện sau lớp lưới ấy. Vòng eo thon nhỏ, đôi chân dài miên man và bầu ngực căng tròn lấp ló… Một vẻ đẹp vừa ngây thơ vừa dâm đãng chết người.
Hoắc Đông Thần vừa bước xuống sảnh, nhìn thấy cảnh tượng ấy thì tròng mắt co rút lại, một luồng khí lạnh tỏa ra từ người hắn khiến nhân viên xung quanh rùng mình. Hắn muốn lao đến, dùng áo vest bọc kín cô lại ngay lập tức. Đám đàn ông trên bãi biển đang nhìn cô như muốn nuốt chửng cô vào bụng, ánh mắt thèm thuồng của bọn họ khiến máu trong người hắn sôi lên sùng sục.
“Hoắc tổng! Có cuộc gọi khẩn từ ngài Jame bên Mỹ ạ!” Một thư ký nam hớt hải chạy tới, cắt ngang cơn ghen đang bùng phát của hắn.
Hoắc Đông Thần quay phắt lại, ánh mắt sắc như dao găm: “Tôi đã nói mấy ngày nay dẹp hết công việc sang một bên. Cậu điếc sao?”
Người thư ký run lẩy bẩy, mồ hôi vã ra như tắm: “Dạ… dạ… tôi sẽ báo lại ngay…”
Chỉ một thoáng lơ là, khi Hoắc Đông Thần quay lại, bóng dáng quyến rũ kia đã biến mất giữa đám đông. Hắn nghiến răng, đeo chiếc kính râm lên che đi sự giận dữ, sải bước dài về phía bãi biển.
Dưới làn nước mát lạnh, Phỉ Y Hân bơi lội thỏa thích như một nàng tiên cá. Khi cô vừa bước lên bờ, nước biển chảy dọc theo cơ thể, đọng lại trên khe ngực sâu hun hút, lấp lánh dưới nắng chiều.
“Hi, người đẹp! Em đi một mình sao?”
Một chàng trai ngoại quốc với mái tóc vàng óng, thân hình vạm vỡ, nụ cười tỏa nắng bước đến bắt chuyện. Anh ta nhìn cô không chớp mắt, sự ngưỡng mộ hiện rõ trong đáy mắt xanh biếc.
Phỉ Y Hân vuốt mái tóc ướt ra sau, mỉm cười tự nhiên đáp lại bằng tiếng Anh lưu loát: “Chào anh.”
“Tối nay ở đây có chợ đêm rất thú vị. Cô… có muốn đi cùng tôi không? Tôi hứa sẽ là một hướng dẫn viên tuyệt vời.” Chàng trai Tây nhiệt tình mời gọi.
Phỉ Y Hân ngẫm nghĩ một chút. Đi với trai đẹp cũng là một cách giải khuây tốt, vả lại cô đang muốn chọc tức tên sếp đáng ghét kia. Cô gật đầu: “Được thôi, tối nay gặp anh ở cổng chính nhé.”
Hai người còn chưa kịp trao đổi thêm, một bóng đen to lớn đã bao trùm lấy họ. Hoắc Đông Thần xuất hiện như một vị thần chết, sát khí đằng đằng. Hắn không nói không rằng, chen vào giữa hai người, dùng thân hình cao lớn của mình che chắn hoàn toàn Phỉ Y Hân khỏi tầm mắt của gã trai lạ.
“Em thật giỏi!” Hắn cúi xuống, thì thầm vào tai cô, giọng nói trầm thấp mang theo sự nguy hiểm tột độ, hơi thở nóng rực phả vào vành tai mẫn cảm khiến Phỉ Y Hân rùng mình.
“Tôi… Tôi xin lỗi!” Cô buột miệng, bản năng mách bảo rằng con thú hoang trong người hắn đang thức giấc.
“Ồ… Anh bạn này là ai vậy?” Chàng trai Tây ngơ ngác hỏi, chưa hiểu chuyện gì đang xảy ra.
Hoắc Đông Thần quay sang, tháo kính râm xuống, đôi mắt đen thẳm xoáy sâu vào đối phương, lạnh lùng nhả từng chữ: “Biến!”
Chưa đợi gã kia phản ứng, hắn đã quay sang, một tay nhấc bổng Phỉ Y Hân lên vai như vác một bao tải, mặc kệ cô la hét giãy giụa, sải bước đi thẳng về phía khu vực vắng vẻ hơn. Bàn tay to lớn của hắn đặt ngay trên cặp mông tròn trịa của cô, thỉnh thoảng còn siết mạnh một cái đầy trừng phạt.
________________

Bình luận (0)

Để lại bình luận