Chương 62

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 62

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

: “Xe Chấn”
Vi Dự ngẩng lên, khuôn mặt anh ướt đẫm, vừa là nước của cô, vừa là mồ hôi của anh. Ánh mắt anh trong bóng tối sáng rực lên.
Anh không nói một lời. Anh xé toạc vỏ bao cao su, đeo vào. Anh quỳ giữa hai chân cô, tách đùi cô ra rộng nhất có thể .
Anh đặt đầu khấc ngay cửa mình, nơi vẫn đang co bóp sau cơn cực khoái . Anh dùng tay xoa nắn cặp mông tròn của cô, rồi từ từ ấn vào.
“Ư…”
Cô thật sự rất ướt . Cây hàng của anh trượt vào một cách dễ dàng, nhưng cũng vô cùng khít khao . Cô có thể cảm nhận từng đường gân, từng hạt nổi trên thân bao đang cọ xát vào vách thịt mềm mại của mình.
Anh dừng lại, để cô quen với kích cỡ.
“Em… nhạy cảm quá…” Cô thì thầm, cơ thể vẫn còn run rẩy .
“Em biết mà.” Anh nói. Rồi anh thúc mạnh.
Chiếc xe Jeep rung lên .
Anh bắt đầu di chuyển. Từng nhịp, từng nhịp, mạnh mẽ và dứt khoát. Tiếng da thịt va chạm “bạch bạch” bị lớp bao cao su làm cho ướt át hơn . Và trên hết, là tiếng “cót két” của bộ giảm xóc xe, vang lên đều đặn theo nhịp điệu làm tình của họ [2016, 2024].
Những bóng đèn led nhỏ treo trên trần xe cũng đung đưa, tạo ra những vệt sáng nhảy múa điên cuồng trên hai cơ thể đẫm mồ hôi .
“Anh… chậm… chậm lại…” Điền Điềm bám vào vai anh. “Xe… xe nó kêu…”
Vi Dự bật cười, một nụ cười trầm, đầy thỏa mãn. Anh không chậm lại. Anh còn tăng tốc.
Anh kéo cô ngồi dậy, để cô quay lưng về phía anh. Anh để cô ngồi lên đùi mình, rồi anh lại đâm vào từ phía sau .
“A…!” Cô hét lên. Tư thế này … cự vật của anh như đi sâu vào tận cùng cơ thể cô .
Cô bám lấy thành xe, cảm nhận từng cú thúc sâu hoắm làm rung chuyển cả người.
“Chơi game vui…” anh thì thầm vào gáy cô, cắn nhẹ, “…hay là chơi em… vui hơn?”
“Anh… đồ khốn…” Cô rên rỉ, không biết đang chửi hay đang khen .
Anh lật cô lại. “Em nói không rõ.”
Anh kéo chân cô lên, gác lên vai mình . Anh cúi xuống, nhìn thẳng vào nơi hai người đang kết nối. Lỗ nhỏ của cô đang ra vào, nuốt trọn lấy cây hàng của anh. Anh lại thúc .
“Nói! Em vui hơn hay game vui hơn?”
“Em! Em vui hơn! A… Vi Dự… em… em lại…”
Anh nhìn thấy cơ bụng cô thắt lại . Anh biết cô sắp tới nữa. Anh cúi xuống, ngón tay ranh mãnh tìm đến hạt đậu nhỏ của cô, vừa thúc bên trong, vừa day bên ngoài .
“Không! Đừng… AAAAA!”
Một dòng nước nữa lại phun ra , ướt đẫm cả anh và tấm nệm . Cô co giật, cơ thể hoàn toàn mất kiểm soát.
Và Vi Dự, nhìn cô tan chảy dưới tay mình, cảm thấy mình như một vị vua.
________________

Bình luận (0)

Để lại bình luận