Chương 62

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 62

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

Trong đầu Thời Thác bây giờ hiện ra gương mặt tươi cười rạng rỡ của Đào Đào.

“Giờ chưa phải lúc, sau này rồi hãy nói.”

Đầu nhóc con bây giờ đã có rất nhiều áp lực, trong đầu đều là Đào Thanh tài giỏi nên nếu anh nói chuyện này ra có lẽ cô sẽ không chịu nổi.

Vẫn là để anh tự xử lý đi.

Giang Vọng nghe vậy không khỏi thở dài.

Lúc này Thời Thác như là nhớ tới cái gì đột nhiên hỏi, “Đúng rồi, lúc trước không phải mày nói chạy tới chạy lui rất phiền nên định thuê nhà ở Thái Cổ Thành sao? Đã thuê chưa?”

Giang Vọng “À” một cái rồi lấy cục tẩy trong túi ra, “Không sai, người môi giới có đưa tao đi coi nhưng chỗ đó nhìn không được tốt nên tao không thuê nữa.”

“Toà nhà nào?”

“Số 23, sao vậy mày muốn thuê?”

Thời Thác cố gắng nhớ về toà nhà của Đào Đào.

Không biết có phải cô đang ở toà nhà số 23 không.

“Chỗ môi giới nào? Tao muốn đi xem.”

Giang Vọng vốn dĩ không thấy có gì lạ nhưng lúc này nghiêng đầu nhìn anh một cái đột nhiên cong môi cười, “A Thác, tao nhớ không lầm hình như tiểu Diêm Vương cũng ở Thái Cổ Thành nhỉ?”

Sắc mặt Thời Thác bỗng dịu dàng xuống, anh nhẹ giọng “Ừ”.

“Chậc chậc chậc, yêu đương thật khiến người ta tốn tiền ~”

*************************

Hôm nay là cuối tuần, Đào Đào ở nhà làm bài tập.

Kết quả của kỳ thi giữa kỳ đã được công bố hai ngày trước. Cô lại bị kéo môn Sinh Học.

Tuy Thẩm Mộng Viện đã tìm cho cô

một gia sư nhưng thành tích vẫn cứ như cũ không thấy có hiệu quả gì, Đào Đào vẫn quanh quẩn ở hạng 20.

Hạng này cũng tạm ổn, tuy nhiên nếu đem so sánh với hồi trước thì nó rất tệ.

Nhưng mà điểm môn Địa Lý đã tăng lên một chút.

Không biết có phải do Thời Thác giúp cô hay không.

Lúc này cô đã làm xong bài tập nên quyết định đi tắm một cái. Tắm xong cô lau khô cơ thể và mái tóc, vừa mới quẹo vào phòng ngủ muốn đi đọc sách thì đột nhiên có tiếng gõ cửa.

??

Cũng đã trễ rồi mà ai còn đến đây?

Cô đang suy nghĩ mông lung điện thoại trên bàn run lên báo có tin nhắn đến.

Cô gái lấy điện thoại qua, thấy có một tin nhắn hiện ra.

[Là anh gõ cửa, đừng sợ.]

Đào Đào thở phào nhẹ nhõm kéo khăn tắm lại đi đến cửa, từ con mắt mèo trên cửa nhìn ra thấy đúng là Thời Thác cô mới run rẩy mở cửa.

“Trễ rồi sao anh còn đến đây?”

Giây tiếp theo, chàng trai đưa tay đóng cửa lại rồi đem người ôm vào trong ngực.

“Nhớ em.” Anh chôn đầu vào cổ cô ngửi mùi hương trên người cô.

Cô gái nhỏ cũng ôm anh, khẽ cười, “Trời lạnh như thế vậy mà anh dám lái xe đến đây sao? Sau này anh đừng đến đây muộn như vậy, cứ lui tới nhiều bị cảm thì, ưm ——”

Cô còn chưa nói xong thì vòng tay của anh đã siết lại, anh cúi đầu cắn lên môi cô.

Đào Đào bị làm cho không đứng vững ngã vào trong ngực anh.

Thời Thác dùng mười phần lực để hôn cô, anh đưa đầu lưỡi thăm dò vào bên trong mút và quấy lưỡi cô.

Hô hấp đều bị anh cướp đi, đôi mắt theo bản năng nhắm lại, cô vẫn còn mơ mơ màng màng thì khăn tắm trên người anh bị kéo xuống.

Thời Thác đưa tay ôm cô để cô ngồi lên bàn ăn, anh buông môi cô ra hôn từ cằm đến cổ.

Đào Đào há miệng thở gấp, vừa mới tắm xong nên gương mặt vẫn còn ửng đỏ mang theo hơi nước.

Thời Thác cong lưng hôn lên cái bớt quả đào kia, anh mút vào viên đậu đỏ rồi cắn khối thịt khiến cô đau đớn.

“Ưm a ~”

Đào Đào ngửa đầu ra sau không tự giác được thốt ra một tiếng rên rỉ.

“Đào Đào.”

“Dạ”

“Dỗ Tiểu Thác nhé?”

Mái tóc dài của cô gái loà xoà trên lưng theo động tác ép xuống của anh nó chạm vào bàn ăn.

“Vậy đêm nay anh có về nhà không?”

Không thấy anh cũng không sao, nhưng vừa thấy anh đến cô liền muốn anh ở lại với cô, cô không muốn để anh đi.

Thời Thác đưa tay thăm dò vào khu rừng rậm rạp của cô, ngón tay thon dài chạm vào động nhỏ, “Không về nữa.”

Anh nói xong Đào Đào liền cởi quần ra.

Khi chiếc quần cởi đến đầu gối, Thời Thác thấy cô đã ướt liền nắm đùi cô dò xét đi vào trong.

“A ——”

Đột nhiên anh tiến vào, Đào Đào bất ngờ duỗi cổ ra đỏ mặt rên rỉ một tiếng.

Thời Thác nắm chân cô để nó quấn vào eo mình. Bên trong cô chặt đến nổi khiến anh không khỏi rên lên một tiếng.

Mấy ngày nay anh có một suy nghĩ. Anh muốn ngày nào Đào Đào cũng “dỗ” mình.

Bàn ăn làm từ gỗ không có khăn trải bàn, Đào Đào ngồi ở trên như thế cảm thấy có chút cứng.

Cô đưa tay ôm chặt cổ Thời Thác rồi cọ vành tai anh, “A Thác.”

“Ơi.” Thời Thác trả lời cô và bắt đầu đưa đẩy.

Bình luận (0)

Để lại bình luận